Quy Sơn cảnh sách dịch giảng (Phần 2)

24/08/2017 | Lượt xem: 519

TT.Thích Thông PhÆ°Æ¡ng dịch và thuyết giảng

CHÁNH VÄ‚N

Xét bởi nghiệp trói buá»™c mà thọ lấy thân, tránh sao khỏi khổ lụy về hình hài”.

Mở đầu, Tổ Quy SÆ¡n phá ngay cái chấp ngã về thân, tức là chỉ rõ nguyên nhân Ä‘Æ°a đến thọ lấy thân này. Khi hiểu rõ rồi chúng ta trừ cái ngã chấp về thân, không còn tham luyến thân, được nhÆ° vậy má»›i má»™t bề thẳng tiến trên đường xuất gia.

 

NghÄ©a là nguyên nhân Ä‘Æ°a đến thọ lấy thân này là do nghiệp. Nghiệp thì có hoặc lành hoặc dữ, hoặc là vô ký. Vô ký tức là bình thường, không lành không dữ. Mà há»… có tạo nghiệp tức là còn Ä‘i trong sanh tá»­ luân hồi. Chính vì tạo ra nghiệp rồi bị nó trói trở lại, từ Ä‘ó nó dẫn Ä‘i thọ lấy thân. Hoặc là thân trời, thân người, thân địa ngục, ngạ quá»·, súc sanh v.v…, cÅ©ng đều tùy theo nghiệp mà có sai khác. Chính vì nghiệp sai khác nên thân có sai khác.

Cho nên, há»… còn có nghiệp là còn có sanh, là còn Ä‘i trong sanh tá»­ luân hồi, bảo đảm là không tránh khỏi, không có con đường nào khác. Phải nắm vững Ä‘iều Ä‘ó.

Chúng ta tu muốn giải thoát thì phải dừng nghiệp. Dừng tay tạo nghiệp thì má»›i giải thoát. Còn tạo nghiệp tức là còn sanh tá»­. Nói rõ hÆ¡n, chúng ta tu nghiệp vô lậu tức là nghiệp giải thoát, thì không tạo nghiệp sanh tá»­ nữa. Nên nhà thiền thường nói “tùy duyên tiêu nghiệp cÅ©”, chứ không tạo thêm nghiệp má»›i.

Tùy duyên là bởi vì chúng ta còn lỡ mang thân này nên phải tùy duyên vá»›i nó để sống. NhÆ°ng sống là để cởi mở dần dần, để tiêu mòn những nghiệp cÅ© mà không tạo thêm nghiệp má»›i. Đó là con đường giải thoát.

NhÆ°ng người tu chúng ta ngày nay khi kiểm lại thì vẫn còn tạo thêm nghiệp má»›i, nhiều khi nghiệp cÅ© chÆ°a hết mà cứ lo tạo nghiệp má»›i nữa, thành ra tu hoài mà chÆ°a thấy giải thoát. Cho nên nhiều vị có khi tu má»™t thời gian rồi cÅ©ng hÆ¡i chán, sao tu hoài mà không thấy giải thoát lại chỉ thấy phiền não, là vì không nắm vững được nghÄ©a này.

Người đời tập theo những thói quen thế gian nhÆ° Ä‘i chÆ¡i, rồi xem cải lÆ°Æ¡ng, ti-vi, tiểu thuyết, kiếm hiệp v.v…, thì vào trong đạo Ä‘áng lẽ là chúng ta phải dừng không gợi lại, không tô đậm trở lại. NhÆ°ng có người lâu lâu cÅ©ng muốn mở ti vi xem vài bá»™ kiếm hiệp, rồi đọc vài bá»™ tiểu thuyết. Để chi? Để tạo thêm nghiệp má»›i, để tô đậm lại những tập khí cÅ©. Giống nhÆ° viết chữ cứ tô đậm, thành ra khi ngồi thiền thì những hình ảnh Ä‘ó nó khởi lên. Vì thế cái cÅ© chÆ°a hết mà cái má»›i lại cứ thêm vào nên ngồi thiền không yên. Nếu nhÆ° lâu lâu cứ gợi lại, mà tập khí cÅ© của chúng ta Ä‘ã huân tập sâu dầy nhiều đời, cứ gợi hoài thì tức nhiên nó phải nhá»› hoài thôi.

Trái lại, biết những cái Ä‘ó là những cái khiến tâm suy nghÄ© theo duyên, theo sanh tá»­ cho nên mình phải dừng nó để lo tu giá»›i, định, tuệ, để cho tâm mình má»™t bề hÆ°á»›ng Ä‘i trên con đường giải thoát, nhÆ° vậy ngồi thiền má»›i yên.

NhÆ° Ä‘ã nói, Ä‘ó là những tập khí sanh tá»­, vì huân tập nhiều đời thành ra thói quen, há»… gợi lại tá»›i Ä‘âu là nhá»› tá»›i Ä‘ó là dá»… nhiá»…m. Còn nghiệp vô lậu hay nghiệp giải thoát giờ má»›i huân tập nên còn rất má»›i. Giống nhÆ° bài học thuá»™c lòng má»›i bắt đầu nên há»… đọc câu trÆ°á»›c là quên câu sau, quên tá»›i quên lui nghiệp vô lậu này.

Chúng ta phải thường xuyên quán chiếu tu tập để huân sâu nghiệp vô lậu mà tiêu mòn những tập khí cÅ©.

Đừng để vào chùa tu, hôm nay thì buồn người này, mai kết oán vá»›i người kia, thá»­ nghÄ© có tạo thêm nghiệp má»›i chăng? Nếu vậy bảo đảm là không giải thoát được rồi. Vì buồn, oán Ä‘ó là mình kết cái nghiệp để đời sau sanh ra sẽ gặp nhau trong ân oán nữa. Vì đời nay kết ân, kết oán tức nhiên là đời sau sanh ra gặp nhau trong cái ân oán. Vậy có tốt gì Ä‘âu? Chỉ là làm trở ngại thêm cho đường tu tập của chính mình.

Biết vậy rồi thì phải dừng nghiệp, cố gắng làm sao để cuá»™c sống cởi mở, không để kết oán thân, gọi là kết nghiệp. Bởi vì buồn, oán không Æ°a vá»›i nhau tức là đời sau sanh ra sẽ tìm lại trong cách không Æ°a. Còn thân thiết thì gặp nhau trong cái luyến ái, đều là kết nghiệp hết. Cho nên má»—i người cần phải biết để giải trừ, Ä‘ó là con đường giải thoát của mình.

Kế nữa, hoặc chứa chấp của cải, tạo sá»± nghiệp riêng. Tu rồi mà cứ chứa chấp của cải để tạo sá»± nghiệp, nhà cá»­a riêng, thì có tạo nghiệp má»›i không? Má»›i Ä‘i tu thì sẵn sàng xả hết, nhÆ°ng vào chùa ít lâu có khi lại tạo nghiệp trở lại, bắt đầu nắm lại, thu lại từ từ. Đó cÅ©ng là tạo nghiệp má»›i, tạo cái nhân để kéo dài thêm trong sanh tá»­.

Đây Ngài nói thẳng để chúng ta thấy rõ cái nhân thọ lấy thân này, Ä‘ó là nghiệp. Mà nghiệp là cái gì? Tức là những hành Ä‘á»™ng tạo tác của thân và tâm hay gọi là thân, khẩu, ý của chúng ta. Từ ba chá»— thân, khẩu, ý phát ra nhÆ°ng mà ý là chủ Ä‘á»™ng. Cho nên có khi cái thân làm, miệng nói nhÆ°ng không có quyết tâm, không cố ý thì nghiệp còn nhẹ, mà có cá»™ng vá»›i tác ý thì nghiệp thành nặng, gọi là định nghiệp.

Liên hệ đến quả báo của nghiệp thì có cá»™ng nghiệp, biệt nghiệp, định nghiệp và bất định nghiệp.

“Cá»™ng nghiệp” là những nghiệp chung vá»›i nhau. Thí dụ nhÆ° chúng ta cùng tu ở chung trong má»™t thiền viện, Ä‘ó là “cá»™ng nghiệp”. NhÆ°ng trong cá»™ng nghiệp thì má»—i người có cái biệt nghiệp, nên tuy cùng vào chùa mà má»—i người có nếp sống riêng, có những tập khí riêng không giống nhau. Người tu dá»… tiến, người tu chậm tiến, có người tu lâu lâu gặp chÆ°á»›ng nạn, còn người thì lại thấy suôn sẻ hÆ¡n.

Hoặc có người nặng về tham ái, người nặng về sân hận, người nặng về si mê. Má»—i người đều có cái nghiệp riêng, Ä‘ó là “biệt nghiệp”. NhÆ°ng dù là cá»™ng nghiệp hay biệt nghiệp thì người tu phải thấy rõ những nghiệp do mình huân tập không phải là cái của mình. Phải nhá»› kỹ! Tức là những cái Ä‘ó không phải thật là của mình, bản tâm thanh tịnh má»›i là cái của mình. Còn những nghiệp tập này là cái mà chúng ta Ä‘ã huân tập sau này nên có sai biệt.

Khi hiểu vậy rồi thì trong huynh đệ dá»… thông cảm vá»›i nhau. Khi thấy người này, người kia không giống ý mình thì biết là do nghiệp huân tập riêng. Nếu lúc xÆ°a mình huân tập theo nghiệp sân nhiều, còn người kia huân tập theo nghiệp tham nhiều, thì hai người có cách sinh hoạt không giống nhau. Ngay trong đời này, má»—i gia Ä‘ình giáo dục con cái theo cách riêng, cÅ©ng là có huân tập sai biệt rồi, biết nhÆ° vậy thì chúng ta có sá»± thông cảm vá»›i nhau, không Ä‘òi hỏi ai cÅ©ng giống nhÆ° mình.

Rồi “định nghiệp và bất định nghiệp”: “bất định nghiệp” tức là quả báo đến không nhất định, có khi mình tạo đời này nhÆ°ng đời sau đến, hoặc đời sau đời sau nữa má»›i đến. Rồi có khi do mình tạo nhân duyên má»›i nên quả có thể chuyển nên gọi là bất định. Còn “định nghiệp” tạo rồi thì quyết định là đời sau phải lãnh quả báo. NhÆ°ng cÅ©ng có chuyển nặng thành nhẹ, chính vì vậy nên má»›i có tu tập.

NhÆ° tất cả mọi người đều có tạo nghiệp sanh tá»­ này hết. NhÆ°ng chính nghiệp sanh tá»­ cÅ©ng không cố định cho nên chúng ta má»›i có thể tu để giải thoát. Nếu nhÆ° nghiệp sanh tá»­ mà cố định thì mình hết tu. Vì tu thì cÅ©ng không giải quyết gì được nữa. Còn Ä‘ây mình có thể tu để dứt nghiệp sanh tá»­, giải thoát luân hồi. Chính Ä‘ó là con đường mà chúng ta Ä‘ang thá»±c hành.

Nghiệp còn chia ra thành nhiều thứ nhÆ° có “tích lÅ©y nghiệp” và “cận tá»­ nghiệp”.

“Tích lÅ©y nghiệp” tức là những nghiệp mình chứa chấp, huân tập mạnh về má»™t chiều. Phật dạy tạo tích lÅ©y nghiệp mạnh theo chiều nào, cÅ©ng giống nhÆ° cây nghiêng theo chiều nào thì khi cÆ°a nó ngã đổ theo chiều Ä‘ó. Tích lÅ©y nghiệp của mình cÅ©ng vậy. Tạo tích lÅ©y nghiệp mạnh theo chiều nào thì khi chết mình sẽ Ä‘i theo chiều Ä‘ó. Nếu tạo tích lÅ©y nghiệp mạnh về giải thoát thì khi chết dù chÆ°a hoàn toàn giải thoát nhÆ°ng đời sau sanh ra nhá»› lại sá»›m.

Còn “cận tá»­ nghiệp” tức là nghiệp của người sắp chết. Thí dụ nhÆ° người bình thường tạo nhiều tích lÅ©y nghiệp thiện, đến khi gần chết, do nhân duyên vá»›i tập khí cÅ© sao Ä‘ó thì nó lại khởi niệm sân hận, mà sân hận mạnh quá thì nó lại dẫn Ä‘i sai má»™t chút. Đời sau sanh ra thời gian đầu bị ảnh hưởng cận tá»­ nghiệp này nên không tốt, nhÆ°ng nếu nghiệp tích lÅ©y mạnh, khởi lên thì sẽ chuyển. Cho nên, khoảng đầu cuá»™c đời của người ấy không tốt nhÆ°ng sau thì tốt. Chúng ta phải hiểu kỹ về nghiệp để biết mà ngăn ngừa.

NhÆ° vậy, người tu chúng ta phải khéo để chuyển nghiệp và dừng nghiệp mà Ä‘i Ä‘úng con đường giải thoát. Trong nhà Phật nói do nhân duyên là nghiệp Ä‘Æ°a đến nên có thân này chứ không phải ai Ä‘em đến cho mình, cÅ©ng không phải ngẫu nhiên. Mà nghiệp là do mình tạo thì thọ thân tốt hay xấu thế nào cÅ©ng là trách nhiệm của mình, chứ không nên trách ai. Hiểu vậy, chúng ta sẽ có sức mạnh để can đảm nhận lấy trách nhiệm, chá»› không phải buồn trách, than thở, đổ thừa cái này cái kia.

Và Ä‘ã thọ thân thì phải chịu những cái khổ lụy về hình hài, thể xác nên nói “Xét bởi nghiệp trói buá»™c mà thọ lấy thân, tránh sao khỏi khổ lụy về hình hài”. NghÄ©a là có sanh, già, bệnh, chết, rồi có Ä‘ói khát, nóng lạnh, thời tiết bức bách v.v… những cái khổ luôn kèm theo thân này. Và nếu không có thân này thì Ä‘âu có khổ nhÆ° Ä‘ói khát, nóng lạnh…

Chúng sanh vì mê lầm nên má»›i tham đắm thân mình, Ä‘âu biết khi mang lấy thân này là mang lấy má»™t đống khổ theo sau chứ có vui gì! DÆ°á»›i con mắt của bậc giác ngá»™ thì rõ nhÆ° thế nên các Ngài không tham luyến thân là vậy. Khi kiểm lại sẽ thấy rõ.

Mang lấy hình hài, thể xác này là mất tá»± do; muốn gì cÅ©ng không được nhÆ° ý, phải lệ thuá»™c vào nó. Muốn khỏe mà nó không khỏe, nó nóng mà muốn nó mát cÅ©ng không được, luôn phải lệ thuá»™c vào nó, là cả má»™t gánh nặng. Bởi vậy có thọ thân là có mang những cái khổ về thân.

Má»™t Thiền sÆ° Thái Lan nói rõ:

- Bá»™ ở trong bụng người ta sÆ°á»›ng lắm hay sao? Thật chẳng thoải mái chút nào! Thá»­ nghÄ© xem chỉ cần mình sống trong má»™t căn chòi nhỏ má»™t ngày thôi thì đủ khó chịu đến Ä‘âu rồi.

Thiền sÆ° khuyên mọi người hãy nghÄ© đến tình trạng cả ngày phải sống trong má»™t cái chòi nhỏ bít bùng, rất là khó chịu, huống chi phải ở trong bào thai thời gian dài thì Ä‘âu có sung sÆ°á»›ng gì!

- Khi Ä‘óng hết các cá»­a phòng lại là bạn Ä‘ã nếm mùi Ä‘au khổ.

Ở trong má»™t cái phòng nhỏ, Ä‘óng hết mấy cá»­a phòng lại, bít bùng không gió là rất khổ, không hề thoải mái.

- Chao ôi! Vậy mà ở trong bụng người ta đến chín tháng, thì bạn còn muốn sanh ra lần nữa hay sao?

Cho nên các vị A-la-hán không muốn sanh trở lại là vậy Ä‘ó. Thấy chán sá»± sanh tá»­ rồi.

Còn chúng ta khi học kinh, nghe lời của Phật, Tổ dạy thì cÅ©ng hÆ¡i chán, nhÆ°ng khi vào cuá»™c sống thì cÅ©ng nhÆ° cÅ©. Vì vậy mà chúng ta phải có sá»± quán chiếu thường xuyên, miên mật, kỹ lưỡng để có sức cảm thật sâu trong lòng của mình, thì má»›i có sá»± chán mạnh là muốn thoát ly sanh tá»­. Lúc Ä‘ó má»›i là dốc chí quyết tu, chỉ còn muốn thoát ra mà không cần ai nhắc.

Đây Ngài chỉ nói cái khổ lúc thọ thai và ở trong thai. Rồi khi sanh ra thì bao nhiêu cái khổ chồng lên tấm thân. Nên nhà Phật nói có bốn khổ, tám khổ, má»™t trăm lẻ tám thứ khổ v.v… những cái khổ Ä‘ó chồng hết lên thân người!!!

Trong kinh Di Giáo, Phật nói ở phần cuối:

- Đây là cái sắc thân nên bỏ, là vật tá»™i ác tạm gọi là thân, chìm trong biển sanh, già, bệnh, chết. Đâu có người trí nào khi trừ diệt được nó giống nhÆ° là trừ giết được giặc thù mà chẳng vui mừng!

Phật dạy là người trí thấy biết nhÆ° vậy rồi thì khi bỏ thân cÅ©ng giống nhÆ° là diệt được kẻ oán thù thì nhẹ nhàng, vui mừng thôi, Ä‘âu có buồn khổ gì! NhÆ°ng người mê Ä‘ó vì bám chấp vào thân nên rồi mang lấy khổ não. NhÆ° các bậc A-la-hán khi bỏ thân là thấy nhẹ nhàng, cởi mở. Đó là nói cho mình thấy rõ để không lầm chấp cái thân này, không có tham luyến trở lại nữa. Khi chúng ta Ä‘i xuất gia tu hành là Ä‘i thẳng má»™t đường, chứ không ngó lại.

 

“Di thể nhận từ nÆ¡i cha mẹ, mượn các duyên chung lại mà thành”.

Đây nói rõ: Khi thọ lấy thân này nhÆ°ng thân này cÅ©ng không phải của mình, chỉ nên gọi là di thể nhận từ nÆ¡i cha mẹ, tức là từ má»™t phần của cha mẹ.

Ban đầu từ tinh cha huyết mẹ, rồi ở trong bụng mẹ má»™t thời gian khi mẹ ăn uống gì Ä‘ó cÅ©ng bồi bổ vào thai, nên má»™t phần là của người mẹ; không phải nguyên vẹn là của mình từ đầu tá»›i cuối; nếu thật sá»± là của mình, thì không phải lệ thuá»™c gì hết. Do Ä‘iên đảo mà con người thấy là của mình, thật sá»± thân này không phải là của mình, má»™t phần của cha mẹ, lấy của cha mẹ mà Ä‘i ra thôi.

Ngay Ä‘ó Ä‘ã cho thấy rõ sá»± thật vô ngã của thân này. Nó không phải là mình, không phải là của mình, rõ ràng nhÆ° vậy. NhÆ°ng nhiều người vẫn còn chÆ°a tỉnh, vẫn chấp là ta, là của ta để thành khổ. Chúng ta học rồi quán kỹ, thấy rõ lẽ thật của nó là vay mượn má»™t phần từ nÆ¡i cha mẹ.

Rồi sau Ä‘ó mượn thêm các duyên bên ngoài má»›i thành được cái thân nhÆ° hôm nay ngồi Ä‘ây. Tức là mượn từ nÆ¡i cha mẹ má»™t phần, rồi phải mượn các duyên đất, nÆ°á»›c, gió, lá»­a bên ngoài bồi thêm, nên giờ má»›i được mấy chục ký nhÆ° vầy. Bởi vì ban đầu Ä‘âu có ký lô nào chỉ có chấm nhỏ thôi, giờ được mấy chục ký này là mượn những cái bên ngoài Ä‘em vào thì sao gọi là của mình được?

Quán kỹ rồi chúng ta thấy rõ lẽ thật của thân để bá»›t chấp ngã về thân. NhÆ° vậy thân này có ra là từ Ä‘âu có? Thân này không phải là má»™t cái ta duy nhất nào hết, mà là các duyên chung hợp lại, cho nên có là có từ duyên, không phải là má»™t cái thể duy nhất. Phật nói vô ngã là vậy.

Thân này còn tồn tại ở Ä‘ây thì cÅ©ng là tồn tại trong các duyên mà thôi, thiếu duyên là nó hết tồn tại, nó chia lìa rồi hoại, chá»› không có cái ta nào trong Ä‘ó. Lẽ thật của thân là nhÆ° vậy.

Thấy Ä‘úng nhÆ° vậy thì chúng ta sẽ cởi mở rất nhiều phiền não, chấp trÆ°á»›c. Vừa vào đầu Ngài dạy chúng ta thật kỹ là cần phải quán chá»— này để buông xả cái ta hay cái chấp ngã này.

 

“Dù là bốn đại giữ gìn, nhÆ°ng vẫn luôn chống trái nhau”.

Mặc dù nó nhờ bốn đại bên trong, rồi hợp vá»›i bốn đại bên ngoài phụ giúp mà tạm tồn tại trong má»™t thời gian, nhÆ°ng ngay khi nó tồn tại Ä‘ây, thì bốn đại cÅ©ng lại thường chống trái nhau, không hề an ổn. Tức là đất trái vá»›i nÆ°á»›c, nÆ°á»›c trái vá»›i lá»­a, lá»­a trái vá»›i gió. Bản chất của bốn đại là thường nghịch vá»›i nhau nên bốn thứ trong thân luôn chống trái nhau. Vì vậy mà phải khéo Ä‘iều hòa thì nó được tạm an ổn, mất Ä‘iều hòa thì nó lại bất an, tức là sanh bệnh.

Để thấy rõ là chúng ta sống ở Ä‘ây là sống trên sá»± luôn luôn bất an, chá»› có vui gì! Chỉ vì con người mê lầm mà tham đắm vậy thôi. Bằng trí tuệ giác ngá»™, thấy rõ lẽ thật này giúp chúng ta cởi mở những tình chấp về thân.

Đâu phải Phật, Tổ dạy chúng ta nhÆ° vậy rồi bắt phải nghe theo, không phải vậy. Phật, Tổ dạy vậy nhÆ°ng chúng ta phải quán chiếu, và khi Ä‘ã thấy bằng chính nhận định, bằng chính trí tuệ của mình thì chúng ta sẽ tá»± cởi mở tình chấp của mình, là tá»± chứng nghiệm chân thật lời Phật dạy.

Trong kinh Đại Niết-bàn, Phật có dạy má»™t ví dụ về cái rÆ°Æ¡ng Ä‘á»±ng bốn con rắn Ä‘á»™c thì Ä‘ây giống nhÆ° thí dụ Ä‘ó. Hằng ngày, thân này giống nhÆ° cái rÆ°Æ¡ng Ä‘á»±ng bốn con rắn Ä‘á»™c đất, nÆ°á»›c, gió, lá»­a. Vì bốn con rắn Ä‘á»™c ở cùng chung má»™t cái rÆ°Æ¡ng nên nó cắn lá»™n nhau hoài, phải khéo Ä‘iều hòa bốn con rắn Ä‘á»™c cho nó tạm yên. Đó gọi là tạm sống hạnh phúc.

Còn nếu nó chống trái bất thường, con nào mạnh hÆ¡n thì gây bất an liền. Thấy rõ Ä‘iều Ä‘ó rồi và có nhận định sáng suốt, chúng ta bá»›t dính mắc hoặc tham luyến về thân này, nhờ vậy má»›i yên tu hay thẳng tiến má»™t đường xuất thế, giải thoát. Cho nên Tổ Quy SÆ¡n dạy tu rất căn bản, má»›i vào đầu Ä‘ã chỉ ra lẽ thật Ä‘ó để chúng ta thấy rõ mà không phải luyến tiếc ngó lại.

 

Kinh - Luật - Luận

Illegal mix of collations (latin1_swedish_ci,IMPLICIT) and (utf8_general_ci,COERCIBLE) for operation '='
fetch_all(

array (
  0 => '
            select
				advertisment.id,
                advertisment.page_name,
				media.name_1 AS name,
                media.description_1 AS description,
				media.url,
				media.image_url
			from
				media
				inner join advertisment on advertisment.item_id=media.id
			where
                advertisment.page_name="0"
				and advertisment.region = "Quảng cáo phải"  
				and advertisment.start_time<"1526872140" 
				and advertisment.end_time>"1526872140"
				and type="ADVERTISMENT"
                and status != "HIDE"
				and portal_id="#default"
			order by
				advertisment.position DESC
			limit 
				0,5
       ',
)
) at packages/backend/modules/Advertisment/db.php:29,
get_items(
array (
  0 => 'advertisment.page_name="0"',
)
) at packages/backend/modules/Advertisment/forms/list.php:14,
parse_layout(
array (
  0 => 'list',
)
) at packages/backend/modules/ColumnLayout/forms/list.php:8,
on_draw() at cache/pages/chi-tiet.portal=default.cache.php:1852,
run() at index.php:17

Illegal mix of collations (latin1_swedish_ci,IMPLICIT) and (utf8_general_ci,COERCIBLE) for operation '='
fetch_all(

array (
  0 => '
            select
				advertisment.id,
                advertisment.page_name,
				media.name_1 AS name,
                media.description_1 AS description,
				media.url,
				media.image_url
			from
				media
				inner join advertisment on advertisment.item_id=media.id
			where
                advertisment.page_name="chi-tiet"
				and advertisment.region = "Quảng cáo phải"  
				and advertisment.start_time<"1526872140" 
				and advertisment.end_time>"1526872140"
				and type="ADVERTISMENT"
                and status != "HIDE"
				and portal_id="#default"
			order by
				advertisment.position DESC
			limit 
				0,5
       ',
)
) at packages/backend/modules/Advertisment/db.php:29,
get_items(
array (
  0 => 'advertisment.page_name="chi-tiet"',
)
) at packages/backend/modules/Advertisment/forms/list.php:15,
parse_layout(
array (
  0 => 'list',
)
) at packages/backend/modules/ColumnLayout/forms/list.php:8,
on_draw() at cache/pages/chi-tiet.portal=default.cache.php:1852,
run() at index.php:17

Video giới thiệu

Tập:
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
  • 6
  • 7
  • 8
  • 9
  • 10
  • 11
  • 12
  • 13
  • 14
  • 15
  • 16
  • 17
  • 18
  • 19
  • 20
  • 21
  • 22
  • 23
  • 24
  • 25
  • 26
  • 27
  • 28
  • 29
  • 30
  • 31
  • 32
  • 33
  • 34
  • 35

Tìm kiếm

Ảnh đẹp

Ảnh đẹp
Ảnh đẹp
Ảnh đẹp
Ảnh đẹp
Ảnh đẹp

Lịch

Thống kê truy cập

  • Lượt truy cập: 03381
  • Đang online: 16