Tốt hơn cho mình ( Phần 1)

01/03/2016 | Lượt xem: 1887

Cảnh vật xung quanh, nhờ vào con mắt mà chúng ta nhận thấy, nhÆ°ng con mắt chỉ có thể nhìn thấy vạn vật mà không thể tá»± thấy nó. Mọi thứ bên ngoài đều từ trí tuệ và năng lá»±c của má»—i con người mà có ra, nhÆ°ng con người chúng ta thường bám theo tìm hiểu những thứ bên ngoài mà ít có ai hiểu biết về mình má»™t cách trọn vẹn. Nếu đến tham quan má»™t vùng trời mây nÆ°á»›c bao la vào những lúc gió lên thì chúng ta chỉ thấy được những sóng gợn lăn tăn mà không bao giờ biết được mặt nÆ°á»›c yên ắng, phẳng lặng nhÆ° thế nào. TrÆ°á»›c má»™t thời đại mọi thứ cạnh tranh Ä‘ua nhau phát triển đến choáng ngợp.

 Mở mắt ra, con người chúng ta chỉ kịp thấy những gì Ä‘ang hối hả, cuốn lôi chứ không còn thời gian hay chá»— trống tâm hồn để cảm nhận những gì sâu xa hÆ¡n trong cuá»™c sống. Chúng ta không thể biết được những gì mình chÆ°a biết, và đời sống của má»—i người sẽ còn Ä‘ó vô vàn những bí ẩn mà chúng ta chÆ°a đủ Ä‘iều kiện để nhận biết, khám phá ra.

“Tốt hÆ¡n cho mình”, những cảm nhận Ä‘Æ¡n giản, trẻ trung, chúng tôi ứng dụng thấy có tốt hÆ¡n cho mình nên mạo muá»™i viết ra để sẻ chia cùng quý vị nào có duyên. Lời lẽ thô sÆ¡, nhÆ°ng bằng cả tấm lòng nhiệt huyết từ núi rừng, mong rằng sẽ mang lại má»™t vài Ä‘iều lợi lạc cho quý vị.

Ngôn ngữ trần gian có giá»›i hạn, khó diá»…n đạt hết những gì sâu xa muốn nói. Đây chỉ là những gợi ý, còn Ä‘iều bí ẩn kỳ diệu tuyệt vời kia nằm sẵn nÆ¡i má»—i người. Quý vị hữu duyên để tâm chiêm nghiệm, thá»±c hành thá»­, hy vọng sẽ tốt hÆ¡n cho mình.


TỐT HÆ N CHO MÌNH

Anh A ra đường không may bị nạn bất tỉnh được má»™t người Ä‘i đường tốt bụng Ä‘Æ°a vào bệnh viện. Sau khi được bác sÄ© chữa trị tỉnh lại, A không biết mình Ä‘ang ở Ä‘âu và vì sao lại đến nÆ¡i này. Nếu không cố chữa trị cho tỉnh hẳn thì sẽ không bao giờ biết về sá»± có mặt của mình nữa. CÅ©ng thế, hầu hết con người chúng ta chỉ biết cuá»™c đời mình bắt đầu bằng những đứa trẻ chào đời vá»›i tiếng khóc, rồi lá»›n lên và có mặt tại cõi đời chứ không biết vì sao mình có mặt, từ Ä‘âu lại? Con thuyền đời trôi về muôn lối, dòng đời nhiều cạm bẫy khó lường, con người ta Ä‘ã sinh ra và lá»›n lên trong khoảng mênh mang vô tận ấy. Lẩn quẩn trong vòng nghiệp báo, bị sá»± câu thúc đẩy Ä‘Æ°a của nghiệp, không hề có được chút sức giác tỉnh nên phần Ä‘ông chúng ta không biết gì thêm ngoài những thứ mình Ä‘ang nhìn thấy.

Là má»™t doanh nhân kiếm tiền để phục vụ cuá»™c sống. Má»™t bác sÄ© chữa bệnh để phục vụ sá»± sống. Má»™t kỹ sÆ° nghiên cứu để phục vụ đời sống. Má»™t thầy giáo dạy học để xây dá»±ng đời sống văn hóa. Má»™t con người muốn hoàn thiện mình cÅ©ng chỉ để được sống, vÆ°Æ¡n lên… Làm bất cứ Ä‘iều gì tổn thÆ°Æ¡ng đến sá»± sống, trái vá»›i cuá»™c sống thì đều bị con người lên án, không chấp nhận. Và nhÆ° thế, tất cả chúng ta sanh ra trên cõi đời này chỉ để được sống. NhÆ°ng sống nhÆ° thế nào? Sống buồn tẻ, chán chường, mịt mờ, thất bại, tan thÆ°Æ¡ng hay sống lạc quan, phấn khởi, sáng suốt, thành đạt, vui tÆ°Æ¡i? Có lẽ ai cÅ©ng thích sống được vui tÆ°Æ¡i, thành đạt. Muốn thế, chúng ta phải có định hÆ°á»›ng, phải biết rõ quy chuẩn nào Ä‘Æ°a đến má»™t cuá»™c sống lạc quan, thành đạt, kế đến phấn đấu vận dụng thá»±c hành thì má»›i mong đạt đến được.

 I/ PHƯỚC VÀ TRÍ.

Nhìn lại giữa cuá»™c đời, có người học lá»±c trung bình khá, không giỏi lắm, thi rá»›t đại học, nhÆ°ng có Ä‘iều kiện và có má»™t trình Ä‘á»™ nhất định nên quý vị mở công ty, làm giám đốc, tÆ°Æ¡ng đối thành đạt. Song song Ä‘ó cÅ©ng có má»™t ít người khác học cùng khóa thi Ä‘á»— Ä‘iểm rất cao, sau đại học ra trường chỉ Ä‘i làm thÆ° ký cho người giám đốc bạn mình để có lÆ°Æ¡ng chừng má»±c. CÅ©ng có má»™t số người của cải nhiều mà không lo học hành, không có trình Ä‘á»™ để nắm giữ và phát triển công ty cha mẹ mình được, phải nhờ người khác làm. Cha mẹ qua đời, con lên làm chủ không có trình Ä‘á»™ phát triển nên má»™t đống tài sản thoáng chốc tiêu tan. Qua Ä‘ó cho chúng ta thấy, nếu có năng lá»±c, có trình Ä‘á»™ mà không có vốn liếng, không có sá»± may mắn thì cÅ©ng không thành đạt được. Nếu có của cải đầy nhà, nhÆ°ng không có trình Ä‘á»™ và năng lá»±c thì cÅ©ng không Ä‘Æ°a đến thành công. Muốn Ä‘Æ°a đến thành công, chúng ta cần có đủ hai nhóm yếu tố chính, Ä‘ó là trình Ä‘á»™, năng lá»±c và sá»± may mắn, vốn làm ăn. Trình Ä‘á»™, năng lá»±c là nhóm yếu tố thuá»™c về trí. Của cải, sá»± may mắn là nhóm yếu tố thuá»™c về phÆ°á»›c. Muốn đời sống của mình được thành đạt, an vui thì phải có đầy đủ hai yếu tố chính, Ä‘ó là phÆ°á»›c đức và trí tuệ.

 

 1.TRÍ TUỆ.

Những kiến thức được Ä‘ào tạo ở thầy cô giáo, cha mẹ, những kinh nghiệm học hỏi được từ bạn bè, cuá»™c đời… Ä‘ó là trí tuệ hữu sÆ°, trí tuệ do học hỏi mà có được. Nếu chỉ có thế thì Ä‘ã trọn đủ để Ä‘Æ°a chúng ta Ä‘i đến thành công chÆ°a? Trong đời, có những người rất lanh lợi, khôn ngoan, nhÆ°ng khi quyết định má»™t vấn đề gì, sau Ä‘ó về nhà yên lắng lại thì cÅ©ng phát hiện ra còn có những Ä‘iểm lỡ lầm, thiếu sót. Có những việc chúng ta làm vá»™i, nói vá»™i hăng hái lắm, nhÆ°ng khi về nhà yên tÄ©nh má»™t mình nghÄ© lại thì thấy hổ thẹn, hối tiếc, ăn năn… NhÆ° vậy, nếu chỉ dùng trí tuệ do học hỏi thôi thì vẫn còn nhầm lẫn, lỡ lầm nên chÆ°a trọn đủ. Khi tâm ta Ä‘á»™ng, hoàn cảnh Ä‘á»™ng thì xá»­ lý bị nhầm lẫn, lá»—i lầm mà không hề hay biết, cho đến khi yên tÄ©nh rồi má»›i phát hiện ra. NhÆ° vậy lắng lại, yên tÄ©nh, thì trí tuệ phát huy Ä‘úng mức, sáng suốt, phát hiện ra, lúc Ä‘ó có ai chỉ dạy cho mình không? Má»™t mình mình, Ä‘âu có ai lúc Ä‘ó? Má»›i thấy, ngoài trí học hỏi kia ra, vẫn còn má»™t cá»™i nguồn trí tuệ chân thật nÆ¡i chính mình, chỉ khi tâm mình lắng lại thì nó má»›i hiển hiện, suốt thông. Vì vốn sẵn có, không do ai cho cả nên quý ngài xÆ°a thường gọi Ä‘ó là trí tuệ vô sÆ°, là trí tuệ vốn sẵn nÆ¡i má»—i người.

Khi thầy giáo giảng bài, chúng ta hiểu, nhÆ°ng cây cá»™t, cái bàn nó có hiểu không? Chúng ta thì hiểu mà những vật vô tri thì nó không thể hiểu. Vì sao? Vì nó là vô tri, không có khả năng hiểu. Còn chúng ta là hữu tri, có khả năng hiểu cho nên má»›i hiểu bài giảng. NhÆ° vậy, trÆ°á»›c khi muốn hiểu những lời giảng này thì chúng ta Ä‘ã có má»™t khả năng tá»± hiểu trÆ°á»›c, nhÆ°ng con người chỉ biết bám hiểu theo những lời giảng bên ngoài mà không nhận ra khả năng tá»± hiểu nÆ¡i chính mình, Ä‘ó là chá»— còn thiếu sót của má»—i con người chúng ta cho nên trí sáng của mình chÆ°a được đầy đủ trọn vẹn. Đây là cá»™i nguồn trí tuệ, là trí gốc, trí này lặng sáng không Ä‘á»™ng, thênh thang trùm khắp, nó có năng lá»±c làm chủ mọi thứ. Muốn được giác ngá»™, an vui, tá»± tại giải thoát, không gì hÆ¡n là chúng ta phải khéo tu tập để nhận lại và sống trọn vẹn bằng cá»™i nguồn trí tuệ chân thật này.

Vá»›i má»™t bài giáo án vẫn thường giảng dạy má»—i ngày. Nếu thức dậy vá»›i má»™t buổi sáng nhọc nhằn, bá»±c bá»™i không vui thì lên lá»›p chúng ta sẽ nói vấp váp, không trôi chảy, nhầm trÆ°á»›c lá»™n sau. NhÆ°ng vá»›i má»™t buổi sáng thanh thản, yên ắng, tràn đầy nhá»±a sống, thì chúng ta lên lá»›p nói năng lÆ°u loát, sống Ä‘á»™ng, phát minh nhiều Ä‘iều má»›i mẻ hÆ¡n những gì Ä‘ã chuẩn bị trÆ°á»›c. NhÆ° vậy, khi tâm loạn Ä‘á»™ng, không ổn định thì đầu óc sẽ yếu mỏi, không sáng. Khi tâm mình an tịnh thì trí tuệ phát huy Ä‘úng mức. Cho nên, muốn nhận chân trí tuệ má»™t cách tuyệt đối trọn vẹn thì phải tu tập cho tâm mình lóng lặng lại.

 2.PHƯỚC ĐỨC.

Thế gian thường nói: Học tài thi phận. Có những người có tài, rất giỏi, nhÆ°ng muốn thành đạt cÅ©ng cần đến sá»± may mắn. Những Ä‘iều tốt lành bất chợt đến mà mình không thấy biết trÆ°á»›c thì chúng ta gọi nôm na là sá»± may mắn. NhÆ°ng nếu thấy ra thì nó chính là phúc lành do mình Ä‘ã tạo nên mà không biết. Hôm nay mình giúp má»™t cậu học trò vượt qua hoàn cảnh khó khăn để học hành. Thời gian xa cách quá lâu không biết cậu ta ở Ä‘âu, làm gì, bẳng Ä‘i không còn nhá»› mặt mÅ©i nữa. Má»™t hôm Ä‘i xa, mình bị lạc đường, gặp nạn mÆ°a bão không còn kế sống… tình cờ gặp má»™t người nhiệt tình giúp đỡ, ai cÅ©ng nói là mình may mắn. Sau Ä‘ó nhận ra, má»›i biết là cậu học trò ngày xÆ°a mình Ä‘ã từng quan tâm giúp đỡ. Do trÆ°á»›c kia mình hết lòng nên bây giờ cậu cÅ©ng hết dạ vá»›i mình. Khi chÆ°a nhận ra thì cho Ä‘ó là má»™t sá»± may mắn. NhÆ°ng khi nhận ra Ä‘ó là người mình từng giúp đỡ, hôm nay người ta có cÆ¡ há»™i giúp lại mình thì Ä‘ó là phÆ°á»›c đức của mình. Cho thấy, những cÆ¡ may mình không thấy được nên cho Ä‘ó là sá»± may mắn. Nếu thấy rõ được căn nguyên của nó thì má»›i biết tất cả đều là phúc lành do mình Ä‘ã tu tạo từ nhiều kiếp về trÆ°á»›c, hôm nay má»›i đủ duyên thừa hưởng được.

NhÆ° vậy, ngoài trí tuệ ra, nhóm yếu tố giúp cho chúng ta thành công là phÆ°á»›c đức. Những gì thấy được gọi là lá»™c Ä‘ang có. Những gì không thấy gọi là sá»± may mắn. NhÆ°ng chung quy lại đều là phÆ°á»›c đức do mình Ä‘ã tạo mà có ra.

 

II.VÀI ỨNG DỤNG CẦN THIẾT TRONG CUỘC SỐNG.

1.CẦN BIẾT CÁCH HỌC, CÁCH SỐNG.

Má»™t trái xoài có ngon đến Ä‘âu, chúng ta cÅ©ng chỉ được ăn phần cÆ¡m của nó mà phải bỏ Ä‘i phần vỏ và hạt. Cuá»™c sống muôn màu, kiến thức mênh mông, triết lý uyên áo, sâu rá»™ng, tÆ° tưởng cÅ©ng phức tạp vô vàn. Bởi vậy khi nhìn má»™t nhân vật hay má»™t mệnh đề gì, chúng ta nên bình tâm trở lại, không bồng bá»™t nóng vá»™i để mình không bị phân tâm đồng hóa bởi nó, sau Ä‘ó má»›i có được quyết định Ä‘úng đắn, nên học lấy Ä‘iều gì và rút ra kinh nghiệm từ những Ä‘iều nào chÆ°a được hoàn chỉnh. Được nhÆ° vậy má»›i có đầy đủ trí tuệ để nhìn nhận má»™t vấn đề không bị sai lầm. Má»™t ca sÄ© có giọng hát hay, nhÆ°ng chÆ°a hẳn Ä‘ã có má»™t nhận thức về triết lý sống hoàn hảo. Má»™t nghệ sÄ© tài ba, nhÆ°ng không phải là nhà tâm lý giỏi để tÆ° vấn trọn cuá»™c đời mình. Má»™t thầy giáo âm nhạc chỉ giỏi nhận định chất giọng, thanh âm, tiềm năng về âm nhạc, nhÆ°ng không hẳn sẽ có những câu từ chuẩn xác và khúc chiết nhÆ° má»™t nhà văn… Con người không ai má»™t mình có thể làm nên tất cả mọi chuyện, má»—i người chỉ giỏi về má»™t lÄ©nh vá»±c chuyên môn của mình mà thôi. TrÆ°á»›c má»™t người phù hợp vá»›i sở thích của mình, chúng ta hâm má»™ và họ trở thành thần tượng trong lòng mình. NhÆ°ng Ä‘ó chỉ là hợp vá»›i sở thích riêng của mình chứ họ không thể là chân lý đại diện cho tất cả. Chúng ta biết chọn để học lấy cái hay, rút tỉa kinh nghiệm những Ä‘iều chÆ°a tốt chứ không phải bắt chÆ°á»›c nguyên vẹn má»™t trăm phần trăm. Không phải thấy người kia hát hay, hợp vá»›i sở thích, mình hâm má»™ họ, sau Ä‘ó họ mặc sao thì mình cÅ©ng phải mặc nhÆ° vậy, họ suy nghÄ© nhÆ° thế nào mình cÅ©ng bắt chÆ°á»›c suy nghÄ© quan niệm y hệt giống nhÆ° vậy. Đó là người không biết ăn xoài, nghe xoài ngon quá rồi Ä‘i nuốt chá»­ng, ăn luôn cả hạt lẫn vỏ xoài. Chúng ta thường Ä‘uổi theo bắt lấy mà ít khi chịu tỉnh sáng lại để nhận định má»™t vấn đề cho được rõ ràng. Thấy cái gì thì Ä‘ua Ä‘òi theo cái ấy, Ä‘ánh mất Ä‘i sá»± nhận thức sáng suốt chính mình, dẫn đến lối sống sai lầm, sa đọa, chịu lấy hậu quả khổ Ä‘au xÆ¡ xác thật Ä‘áng thÆ°Æ¡ng.

Có người phụ nữ nọ tuổi ngoài 50, rất thành đạt trong cuá»™c sống. NhÆ°ng cô ta lại nói vá»›i quý thầy rằng: “ThÆ°a thầy, bây giờ con Ä‘i tìm trại dưỡng lão cho mình là vừa rồi.” Quý thầy hỏi: “Cô có tài sản nhiều vô kể, chồng con đầy đủ, tại sao phải vào trại dưỡng lão làm gì?” Cô bảo: “Tại lâu nay con sống Ä‘ua Ä‘òi theo bên ngoài, không quan tâm đến cảm xúc của chồng con. Do làm ra tiền nên không ai làm gì con được. Con Ä‘ã bất chấp những quan tâm của người khác, đặt họ ra ngoài cuá»™c đời mình. Quá trình qua mình không cảm thông mọi người, bây giờ già rồi làm sao dám nhận sá»± quan tâm của gia Ä‘ình?” Lúc còn mạnh khỏe, không hề bình tâm suy xét, chỉ biết Ä‘ua Ä‘òi, chà đạp trên mọi cảm xúc người khác. Cho đến gần già, tuy gia Ä‘ình sẵn lòng vui vẻ tha thứ, quan tâm chăm sóc mình, nhÆ°ng do lầm lá»—i Ä‘ã tạo nên lÆ°Æ¡ng tâm cắn rứt, không chịu nổi khi nhận lòng tốt của gia Ä‘ình. Tuy có nhiều tiền, nhÆ°ng chính những đồng tiền ấy lại làm cho mình lầm, cứ thế sống sai, cho đến khi già má»›i biết, mọi việc trá»… tràng, thế là tìm nÆ¡i để chôn đời mình vào chốn cô Ä‘Æ¡n, bất lá»±c, cuá»™c sống phải nÆ°Æ¡ng nhờ vào người khác chăm sóc. Khổ không?

Anh có thể viết má»™t cuốn sách rất hay về má»™t nhân vật nổi tiếng, nhÆ°ng những Ä‘iều hay kia cÅ©ng chỉ là của người Ä‘ó, còn mình thì sao? Có người suốt đời lo đọc sách miệt mài, nhÆ°ng vá»›i cuá»™c sống gia Ä‘ình thì đối xá»­ rất tệ. Cô bạn đời Ä‘òi ly dị thì anh ta cầm cuốn sách đạo làm vợ và bảo cô ta đọc Ä‘i. Sách là sách, nhÆ°ng anh vẫn là anh. Những lịch sá»± vừa phải, những quan tâm cần thiết, những thông cảm tối thiểu vá»›i người gần mình nhất, anh không làm được. Hóa ra anh chỉ giỏi nói dùm cho người khác còn mình thì không dính dáng được chút nào. Có viết hay không thì người ta cÅ©ng Ä‘ã nổi tiếng, Ä‘âu cần đến mình? NhÆ°ng không tá»± sá»­a mình thì lại làm phiền đến những người liên hệ. Đây là do kiến thức Ä‘ánh lừa nhận thức. Có người có thể lên đến tận cung trăng vÅ© trụ, nhÆ°ng không biết nhà sống bên cạnh mình là ai, có thể biết đến những chuyện vÄ© đại của thế giá»›i, nhÆ°ng quên gật đầu hoan há»· khi người khác chào mình. Cho thấy con người ta dá»… bị hấp dẫn bởi những thứ xa vời, còn tính thá»±c tế và lòng nhân vá»›i nhau thì quá thiếu. Đó là lý do của không ít người sau khi cầm được tấm bằng học vị rất cao, nhÆ°ng khi ra thá»±c tế thì thua những người từng trải nghiệm. Yếu Ä‘uối, thiếu tá»± tin, thích dá»… dàng, thiếu khả năng vượt khó, Ä‘Æ°a đến đời sống lừ đừ, tê liệt, sai lầm, khổ Ä‘au, Ä‘ó là hệ quả của những người chỉ biết Ä‘i trên trời mà bỏ quên mặt đất này.

Trong lá»›p thi toán, mười bạn làm bài có Ä‘áp số Ä‘úng giống nhau, nhÆ°ng cách giải thì có khác. Nếu phải chọn ra má»™t bài Æ°u hÆ¡n hết, tất nhiên phải chọn người có cách giải bài toán ngắn gọn, chính xác, Ä‘Æ°a đến kết quả nhanh nhất, còn những bài giải lòng vòng lê thê thì tầm thường hÆ¡n. CÅ©ng thế, người khéo giáo dục là Ä‘Æ°a ra những bài học, giả thiết ngắn gọn, vừa đủ để kích hoạt trí thông minh cho học sinh. Đâu có đề toán nào giải xong mà còn dÆ° thừa giả thiết? Giáo dục là cách kích hoạt để con người phát triển trí thông minh chứ không có nghÄ©a má»™t má»±c rập khuôn nô lệ kiến thức. Bởi nếu phải học nhá»› cho nhiều và cho là giỏi thì chúng ta ăn rồi ở không cả đời để đọc sách cÅ©ng không thể đọc hết sách trên đời này được. Lý thuyết là má»™t màu xám, cây đời thì mãi xanh tÆ°Æ¡i. Chúng ta có đọc hết sách của cuá»™c đời này chăng thì cÅ©ng chỉ là Ä‘i theo những gì người khác Ä‘ã bỏ, Ä‘ã lạc hậu và mình cÅ©ng bị tuá»™t hậu, dùng được vào Ä‘âu? Nếu chúng ta chỉ có rập khuôn, nhồi nhét vào thì có khác nào anh chàng mọt sách kia Ä‘ã từng lầm lá»—i. Khi ta ném má»™t hòn Ä‘á, nếu là con chó thì nó chỉ biết lù Ä‘ù chạy theo hòn Ä‘á kia, nhÆ°ng nếu là chú sÆ° tá»­ oai hùng thì sẽ quay chá»™p trở lại ngay bàn tay người ném. Phải tìm ra cá»™i nguồn phát xuất ra viên Ä‘á thì má»›i là sÆ° tá»­ oai hùng. Nếu chạy theo viên Ä‘á thì chỉ là những chú chó ngoan ngoãn yếu Ä‘uối kia thôi. Nếu người thông minh thì phải tìm lại xem, cái gì là cha đẻ của những thứ văn minh trên đời Ä‘ang có? Đâu có má»™t triết lý nào từ trên trời rÆ¡i xuống? Chỉ tại trí tuệ con người. Trí tuệ là cha đẻ của mọi thứ văn minh triết lý trên cuá»™c đời này. Tất cả các phÆ°Æ¡ng pháp học và thá»±c hành cÅ©ng nhắm đến khai triển trí tuệ. Khi trí tuệ Ä‘ã sáng, chúng ta sẽ kế thừa những gì Ä‘ã có để phát huy cho tốt hÆ¡n, gọi là tái tạo. Những gì chÆ°a có thì chúng ta sáng tạo má»›i. Tái tạo và sáng tạo là trí tuệ sống Ä‘á»™ng, làm má»›i tốt hÆ¡n chứ không phải rập khuôn nô lệ kiến thức. Trên nền tảng Ä‘ó, con người chúng ta má»›i có đầy đủ nghị lá»±c, tá»± tin và Ä‘Æ°a đến thành đạt.

 2.TÍNH Tá»° CHỦ - THÍCH NGHI.

Khi bố mẹ bảo gì con cái nghe theo đấy, Ä‘ó là má»™t người con ngoan. NhÆ°ng nếu bố mẹ không biết cách dạy má»™t người con có tính tá»± lập, tá»± chủ, luôn ra Ä‘iều lệnh bảo nó nhất nhất phải tuân thủ theo sá»± sắp đặt của mình, lâu ngày nhÆ° thế nó sẽ quen nghe theo, nÆ°Æ¡ng tá»±a bố mẹ, thụ Ä‘á»™ng, dẫn đến thiếu tá»± tin vào bản thân cho nên rất yếu Ä‘uối, sợ sệt khi bÆ°á»›c ra trường đời. Má»™t chú chim con được chim bố mẹ tập bay rất kỹ cho nên khi rời tổ ấm để tá»± kiếm sống chú rất vững vàng. Con hổ con hay chó con đều được bố mẹ nó tập dợt những Ä‘òn rất căn bản nên khi lìa Ä‘àn tá»± sống, chúng oai hùng, mạnh mẽ vô song. Thông thường khi má»›i bÆ°á»›c ra trường đời, bố mẹ thường lo sợ con cái mình yếu Ä‘uối, thiếu nghị lá»±c, không thích nghi kịp vá»›i môi trường trong khi chúng ta lại quen dạy chúng Ä‘iều Ä‘ó. Nuôi dạy má»™t đứa trẻ, nếu không trông xa nhìn rá»™ng, chúng ta chỉ thấy có mình và gia Ä‘ình mình, uốn nắn nó phải rập khuôn theo sở thích và tÆ° duy của mình thì nó sẽ bị Ä‘óng khung trong tổ ấm Ä‘ó, khi ra ngoài nó phải yếu Ä‘uối thất bại thôi. Ngược lại, nếu biết nhìn vào chân trời cao rá»™ng, tập cho nó những Ä‘iều căn bản để tá»± nó có khả năng vÆ°Æ¡n cao và xa hÆ¡n. Không nên ra Ä‘iều và rập khuôn trÆ°á»›c, nên khéo khÆ¡i dậy tính tò mò sáng tạo của trẻ. Nếu để cái ly, đặt chậu hoa, làm má»™t việc gì Ä‘ó không sai thì đừng có sá»­a. Nếu cứ lên kiểu người lá»›n sá»­a đổi mãi thì con sẽ thấy nó không có giá trị, chỉ biết ngoan ngoãn nghe theo, á»· lại và nÆ°Æ¡ng tá»±a vào người khác, nó sẽ trở nên thụ Ä‘á»™ng, yếu Ä‘uối, thiếu tá»± tin, thất bại. Bất kể là trai hay gái, vừa má»›i biết Ä‘i thì tập quét nhà, lá»›n má»™t chút thì giúp việc dọn nhà, phụ bếp, trưởng thành hÆ¡n thì nên tập Ä‘i chợ lo bữa cÆ¡m cho gia Ä‘ình. Không phải bắt làm nhiều quá bóc lá»™t sức lao Ä‘á»™ng của con trẻ ảnh hưởng đến trí thông minh, chỉ là khéo léo tập tính thích nghi. Không có ai lÆ°Æ¡ng thiện bằng người lao Ä‘á»™ng chÆ¡n chính. Sản phẩm chính tá»± tay mình làm ra, tâm hồn không Ä‘en tối nên tinh thần rất vững vàng, mạnh mẽ. Chính lao Ä‘á»™ng chân chính sẽ khiến chúng ta có tính nhân từ, Ä‘Æ°a con người gần lại vá»›i nhau hÆ¡n. Rèn luyện nhÆ° vậy lâu ngày, tinh thần trở nên mạnh mẽ, vững vàng nên nó sẽ tá»± lập, tá»± tin, không lệ thuá»™c vào bất cứ Ä‘iều gì cho nên luôn luôn mạnh mẽ, thành đạt. Đồng thời, từ trong rèn luyện lao Ä‘á»™ng, tính hy sinh nghÄ© cho người khác, lòng nhân từ sẽ được hình thành cho nên ra đời con trẻ rất siêng năng, biết quan tâm đến người khác, lúc nào cÅ©ng làm được việc tốt trong tầm tay. Vào nhà người khác, thấy chủ nhà pha nÆ°á»›c thì liền đỡ tay pha giúp, thấy người khác khuân đồ nặng thì ra tay đỡ dùm, thấy nhà dÆ¡ thì liền giúp má»™t tay quét dọn, ra đường thấy người yếu Ä‘uối thì nhường chá»— ngồi tốt, đỡ nâng. Má»™t con người nhÆ° thế ai thấy cÅ©ng có thiện cảm. NhÆ° thế, xã há»™i này sẽ nuôi nó chứ không phải chỉ má»™t mình cha mẹ nuôi nó. Khi Ä‘ã lá»›n khôn, tập cho con khéo thích nghi trong mọi hoàn cảnh. Hoàn cảnh thuận hay nghịch, trái ý hay vừa lòng gì cÅ©ng cảm thấy bình thường. Trời nóng quá thì có quyền tìm quạt cho mát, nhÆ°ng không có quyền có tâm khó chịu, bá»±c bá»™i, nôn nóng mà phải lặng tÄ©nh, bình thường. Thấy người Ä‘ó làm trái ý nghịch lòng, cÅ©ng bình thường, tâm không cảm thấy khó chịu gì cả. Cứ ngay chá»— khó chịu Ä‘ó mà rèn luyện, tu tập cho được bình thản thì sau này má»›i có đủ nghị lá»±c, tính thích nghi tốt và thành đạt được. NhÆ° má»™t trái sầu riêng còn nhiều gai, má»—i ngày gọt bá»›t má»™t ít, lâu ngày sẽ được trÆ¡n láng, tròn vìn. Cảnh nghịch có tung hoành đến Ä‘âu, chúng ta cÅ©ng không thèm vá»™i phán xét mà nên lóng lặng an tÄ©nh ná»™i tâm trÆ°á»›c, chỉ nhá»› tìm lấy sá»± trong lặng trên nó, tâm mình bình thường, an nhiên. Cứ nhÆ° thế, má»—i ngày má»™t chút, tập lâu thành quen, tâm mình trở nên thuần thục, không biết ngán sợ hoàn cảnh nào cả, chỉ là bình thường, an nhiên, sá»± thành đạt từ Ä‘ó mà có được. Đang sống ở xã há»™i hiện đại, nếu phải đến làm việc ở má»™t môi trường sống bằng tình cảm, ít hiện đại hÆ¡n, chúng ta cÅ©ng thích nghi, làm việc bình thường. Đang sống tại má»™t hoàn cảnh lạc hậu, có duyên phải đến làm việc ở má»™t nÆ¡i văn minh hiện đại, do sẵn có trí tuệ và năng lá»±c, chúng ta cÅ©ng kịp thích nghi và thành đạt bình thường. Chỉ cần bình thường, không có tâm khó chịu, cá»™ng vá»›i trí tuệ và năng lá»±c thì môi trường nào chúng ta cÅ©ng theo kịp, dá»… dàng thích nghi, cuá»™c sống từ Ä‘ó mà được thành đạt.

Chúng ta thường nghe nói: “Đáo xứ tùy duyên quân tá»­ chí, nhập thiền phÆ°Æ¡ng tiện trượng phu tâm.” Tức là Ä‘i đến bất cứ nÆ¡i nào, chúng ta đều có khả năng tùy thuận được trên tất cả các cảnh duyên ở Ä‘ó, không có mảy may thích thú hay bá»±c bá»™i khó chịu, Ä‘ó là chí của người quân tá»­. Vào cá»­a thiền, chúng ta có được ná»™i tại bất biến tùy duyên, khéo léo phÆ°Æ¡ng tiện uyển chuyển, tùy duyên thích nghi, không bị má»™t pháp nào làm ngăn ngại, Ä‘ó là tâm của bậc trượng phu. Muốn được nhÆ° thế, quý vị phải luôn luôn khéo léo vận dụng công phu tu tập trên mọi cảnh duyên. Nếu có má»™t Ä‘iều gì khiến lòng mình còn cảm thấy khó chịu, chÆ°a bình thường được, chÆ°a vượt qua nổi thì chúng ta chÆ°a phải là má»™t con người xứng Ä‘áng trong cuá»™c đời này. Phải nổ lá»±c dốc sức công phu tu tập nhiều hÆ¡n để bình thường được trên nó thì má»›i có được tâm của bậc trượng phu, chí của người quân tá»­, má»›i xứng Ä‘áng làm người sống trên cõi đời. Trong từng tâm niệm, từng hoàn cảnh, từng sá»± cố, từng con người, chúng ta nên rèn cho tâm mình bình thường. Được nhÆ° vậy thì khi ra cuá»™c đời làm ăn, quý vị sẽ dá»… dàng thích nghi vá»›i mọi Ä‘iều kiện thuận và nghịch, thành và bại, sẽ có đủ năng lá»±c bình tÄ©nh mọi lúc mọi nÆ¡i, trí tuệ sẽ sáng suốt, mọi quyết định chính xác không nhầm, Ä‘Æ°a đến thành công, an ổn trong cuá»™c sống.

3. KHÔNG NGÔN NGá»®.

Thông thường con người chúng ta tiếp xúc vá»›i nhau, biểu đạt vá»›i nhau qua hai loại hình ngôn ngữ, lời nói (nói cho nhau nghe) và cÆ¡ thể (diá»…n tả bằng hành Ä‘á»™ng). Nếu chỉ có thế thì chÆ°a đủ Ä‘iều kiện để Ä‘Æ°a đến kết quả mỹ mãn. Anh chiến thắng được vui thì tôi thua và phải tủi buồn hay oán hận. Vì có thế lá»±c hÆ¡n cho nên tôi ra lệnh anh phải nghe chứ không phải anh sẵn sàng mở lòng để Ä‘ón nhận lời tôi. Nếu chỉ có thế, chỉ sá»­ dụng hai loại hình ngôn ngữ này thôi thì chúng ta má»›i chỉ dùng được phần sanh diệt, phần Ä‘á»™ng của cuá»™c đời, nó chỉ chinh phục nhau chứ chÆ°a có giá trị thần phục, tôn trọng khâm phục, cảm hóa lẫn nhau. Hầu hết con người chúng ta thường chỉ má»›i dùng đến loại hình có ngôn ngữ, có hình tÆ°á»›ng của ngôn ngữ mà không biết rằng, không ngôn ngữ cÅ©ng là má»™t loại ngôn ngữ. Nếu biết dùng thêm loại hình ngôn ngữ vô ngôn này nữa thì tính hiệu quả sẽ được thay đổi Ä‘i rất nhiều.

Lên má»™t buổi họp, nếu chúng ta nóng lòng quá vá»›i những gì mình đắc ý chuẩn bị nói ra thì nét mặt mình sẽ mất thần sắc, tính thần phục bị hạ xuống, kết quả căng thẳng, không được tối Æ°u. CÅ©ng má»™t buổi họp, những gì cần thiết thì nên chuẩn bị chu Ä‘áo từ hôm trÆ°á»›c. BÆ°á»›c lên bàn họp vá»›i dáng vẻ bình dị, vui nhẹ, khoan thai, trong đầu không nghÄ© ngợi gì cả. Có hào hứng đắc ý Ä‘iều gì Ä‘ó cÅ©ng bỏ qua, có bá»±c bá»™i ai Ä‘ó cÅ©ng bỏ qua, có cảm thấy quan trọng ai Ä‘ó cÅ©ng bỏ qua, cứ thế bỏ qua tất cả, tâm lặng sáng ngời, nở nụ cười nhẹ chan hòa, thân mật. Từ tinh thần Ä‘ó, dung nhan toát lên thần sắc rất đặc biệt khiến mọi người bị cuốn theo vào mình giống nhÆ° dòng nÆ°á»›c bị cuá»™n vào má»™t cái phá»…u, trông chờ, sẵn sàng nghe mình nói. Khi ấy, chúng ta chỉ cần nói nhẹ thì mọi người rất muốn nghe theo, kết quả tốt hÆ¡n rất nhiều. Má»›i thấy, không nói gì cÅ©ng là má»™t cách nói và Ä‘ó là má»™t cách nói rất hữu hiệu, không thể thiếu trong cuá»™c sống. Thường ngày chúng ta hăng hái quá, Ä‘ua theo tốc Ä‘á»™ quá mà quên lÆ°u tâm đến tính hiệu quả cho nên chỉ biết dùng loại hình ngôn ngữ có tÆ°á»›ng sanh diệt, vì thế dá»… làm tổn thÆ°Æ¡ng nhau, Ä‘Æ°a đến kết quả không nhiều. Nếu ai khéo vận dụng sá»± thanh tu, dùng thêm loại hình ngôn ngữ không lời này nữa thì má»›i thấy hết tiềm năng, giá trị tuyệt vời nÆ¡i chính mình. TÆ°Æ¡ng tá»±, có lúc không làm gì hết cÅ©ng là má»™t cách làm, có những sá»± việc chỉ cần nghe rồi thôi, không giải quyết gì hết cÅ©ng là má»™t cách giải quyết Æ°u việt, quý vị khéo léo vận dụng Ä‘úng lúc sẽ cảm nhận được tính hiệu quả, lý thú. Bằng cách này mọi người thuận theo mình má»™t cách tá»± nguyện, không bị tổn thÆ°Æ¡ng.

 

4.CHO ĐIỀU NGƯỜI KHÁC CẦN.

Má»™t Bác sÄ© gốc người Việt nam nhÆ°ng sang Mỹ từ bé. Cô này phát tâm làm nhiều việc thiện nguyện tại quê nhà Việt nam mình. Cùng làm việc tại Việt nam, có má»™t Bác sÄ© là bạn tại Sài Gòn há»— trợ, tÆ° vấn tổ chức. Tâm lý sinh viên Việt nam thấy Bác sÄ© nÆ°á»›c ngoài về thì muốn tò mò học hỏi khiến vị Bác sÄ© ở Sài Gòn thường bị bỏ rÆ¡i. Trong má»™t lần đến thăm Thiền viện, cô Bác sÄ© ở Mỹ thÆ°a vá»›i quý thầy: “ThÆ°a thầy, con muốn làm những việc thiện nguyện ở Việt nam thì không thể thiếu sá»± giúp đỡ của vị Bác sÄ© bạn con ở Sài Gòn, nhÆ°ng không hiểu vì sao cô bạn thường tỏ ra khó chịu vá»›i con, từ Ä‘ó các ý kiến thường xảy ra trái chiều, rất khó chịu. Con phải làm sao?” Quý thầy nói, cô nên cất giấu Ä‘i những gì cô cho là hay giỏi, tâm đắc và chỉ cho ra Ä‘úng thời Ä‘iểm, Ä‘úng nÆ¡i chốn, Ä‘úng đối tượng Ä‘ang cần. Vá»›i người bạn mình, cô nên có tâm học lấy má»™t Ä‘iều gì Ä‘ó ở họ dù Ä‘iều Ä‘ó mình Ä‘ã biết, cô bạn ấy sẽ rất vui, sẽ cá»™ng tác cùng làm nên công việc tốt cho nhiều người. Nghe nói xong, cô ta chiêm nghiệm, gật gù, thấy Ä‘úng. Con người thường thích lên giọng thầy đời, Æ°a dạy người khác hÆ¡n là tranh thủ học lấy má»™t Ä‘iều gì Ä‘ó mình cần. Chúng ta không thể biết được những gì mình chÆ°a biết cho nên việc học sẽ không bao giờ là tận cùng. Những người luôn luôn khéo học hỏi ở mọi lÄ©nh vá»±c, người ấy luôn tá»± chủ và thành đạt. Đặc biệt hÆ¡n, có khi không phải là Ä‘iều mình cần hay chÆ°a biết, nhÆ°ng vì muốn tiện việc giúp ích cho nhiều người, để cho người muốn dạy được vui, chúng ta cÅ©ng sẵn sàng học hỏi để cho người khác được dạy. Họ cần dạy thì mình cho họ Ä‘iều kiện để được dạy, cho họ vui. Thế thôi. Không quan trọng mình, người khác cần gì nếu mang đến lợi lạc chính Ä‘áng cho họ, chúng ta sẵn sàng cho ra.

Cứ thá»­ má»™t lần thảnh thÆ¡i ngồi an nhiên, lặng lẽ, không tÆ° duy suy nghÄ© gì cả, chúng ta sẽ thấy được má»™t lẽ thật, tá»™t cùng những thứ trong đời chỉ là má»™t giấc má»™ng. Khi ngủ thì mÆ¡ thấy đủ thứ, tỉnh dậy rồi, mọi thứ trong má»™ng không còn giá trị gì. Khi mê, quên giác thì chúng ta nhÆ° người ngủ say, tranh giành lắm chuyện. Khi lắng lại, giác sáng mạnh rồi má»›i sá»±c tỉnh ra, năng lá»±c lặng sáng lạc an không Ä‘á»™ng ngay Ä‘ây má»›i còn mãi, mọi thứ chỉ là trò Ä‘ùa. Học hay dạy chỉ là má»™t trò chÆ¡i của trẻ con trong đời, là người lá»›n có đủ năng lá»±c thì nên ban cho họ chứ không nên tranh giành ở họ. Tá»± tại, hoan há»· ban ra, được vậy thì cuá»™c sống sẽ thuận lợi và vui hÆ¡n nhiều.

Có lần quý thầy được quý phật tá»­ mời Ä‘i giảng ở má»™t vùng miền khá xa, mọi người ở Ä‘ây chÆ°a hiểu và thông cảm mình. Có phật tá»­ báo: “Bạch thầy, có người chÆ°a thông cảm, muốn làm khó thầy nên cho người theo dõi để về nói xấu chê bai thầy Ä‘ó.” Quý thầy nói: “Không sao, quý thầy sẽ biết nên làm gì.” Khi người ta muốn chê bai, phỉ báng, mình cứ làm má»™t Ä‘iều gì Ä‘ó vụng về để cho họ có cÆ¡ há»™i chê bai là xong. Khi được chê thỏa mãn thì họ không làm gì nữa cả, sau Ä‘ó mình nói những Ä‘iều lợi ích cần thiết cho những người khác cần nghe. Thế thôi. Vì chÆ°a giác sáng, còn trong mê lầm, quan trọng mọi thứ nên họ muốn khen chê. Nếu khen chê mà người ta được vui thì mình cÅ©ng nên tôn trọng niềm vui của họ. Cuá»™c đời này ngắn ngủi lắm, chúng ta nên tôn trọng sở thích của má»—i người để họ có cÆ¡ há»™i được làm kẻo không còn kịp. Thấy đủ duyên thì giúp cho họ giác tỉnh, còn chÆ°a đủ duyên thì thôi. Không nên dại dá»™t tham lam cho mình là Ä‘úng rồi muốn cả nhân loại phải tin theo mình, Ä‘ó là cố chấp, chÆ°a biết quán xét thời tiết nhân duyên, sẽ Ä‘Æ°a đến phiền não, thất bại, khổ Ä‘au. Nếu người Ä‘ã giác tỉnh thì sẽ thấy rõ, khen cÅ©ng giả mà chê cÅ©ng không quan trọng gì. Họ cần gì thì mình cho cái Ä‘ó. Người muốn chê bai thì tạo Ä‘iều kiện cho họ chê bai, rồi thôi. Người muốn nghe pháp để tu sá»­a thì nói pháp, thế thôi. Nhìn nhận và khéo sống tùy duyên nhÆ° thế thì cuá»™c sống an lạc vô cùng.

Nếu khéo tu tập, nhận ra và sống bằng trí tuệ chân thật rồi thì sẽ có sá»± an định, giác sáng, ngập tràn niềm vui. Mọi thứ khen chê Ä‘úng sai phải trái hÆ¡n thua tá»± nó mất giá trị, không còn đủ sức chi phối chúng ta nữa. NhÆ° má»™t người Ä‘ã được ăn uống đồ ngon no nê thì không còn màn đến tách nÆ°á»›c lã. Lúc này Ä‘ã có vốn, ai cần gì mình sẵn sàng ban cho họ. Nếu họ cần phần thắng thì nhường, cần chỉ trích phỉ báng thì tạo Ä‘iều kiện cho người ta chê bai phỉ báng, cần làm thầy dạy đời thì tạo Ä‘iều kiện cho họ dạy dá»—, ai cần má»™t Ä‘iều gì Ä‘ó mà chúng ta chÆ°a đủ duyên giúp thêm ý kiến tốt hÆ¡n thì chỉ nên tôn trọng cho người ta làm. Trả lại mọi thứ cho đời, cho người, mình vẫn là mình, rá»—ng rang, thênh thang, nhÆ° Ä‘ã từng lạc an từ muôn thuở.

 

5. NÊN KHAI THÁC CHẤT NGƯỜI.

Má»™t ly cà-phê có cả đường lẫn vị đắng của hạt cà-phê. Nếu người nào không khuấy đều lên cho đường hòa tan mà uống thì sẽ than cà-phê đắng quá. Cho đến khi uống hết phần đắng của cà-phê rồi, đến phần đường còn đọng dÆ°á»›i Ä‘áy ly thì than cà-phê sao mà ngọt nhÆ° mật. Cuá»™c sống má»—i má»™t con người cÅ©ng tÆ°Æ¡ng tá»±, nhân vô thập toàn. Ai cÅ©ng có Ä‘iều hay và ai cÅ©ng còn tồn tại những Ä‘iều chÆ°a được tốt. Nếu cứ chăm bẳm nhìn vào lá»—i lầm của người ta mà không nhìn nhận mặt tốt của họ thì thấy người Ä‘ó sao mà xấu tính, cứ làm mình bá»±c bá»™i hoài. Đó là quên khuấy đường lên mà Ä‘i than phiền ly cà-phê sao mà đắng quá. Rồi người ta ngoan ngoãn nghe theo mình má»™t cách thái quá đến nổi thụ Ä‘á»™ng, không linh hoạt thì mình cÅ©ng chán chường, than con người sao mà nhu nhược, khờ khạo quá. Đó là chỉ uống đường mà không pha đủ cà-phê nên cÅ©ng than sao mà ngọt quá, ngán quá. Người uống cà-phê sành Ä‘iệu tất nhiên phải khuấy đường hòa vào vừa Ä‘úng vá»›i lượng cà-phê, sẽ có má»™t ly cà-phê đặc biệt. Tức là biết nhìn vào những mặt tích cá»±c, mặt tốt của người khác; biết học lấy kinh nghiệm từ những Ä‘iều chÆ°a tốt; biết xây dá»±ng nhau Ä‘úng nÆ¡i, Ä‘úng lúc, khi đủ duyên; biết tôn trọng, bỏ qua những tồn tại mà khả năng người Ä‘ó chÆ°a thể vượt qua được. NhÆ° thế, nhìn ai cÅ©ng dá»… thân thiện, cuá»™c sống sẽ được vui và cảm thấy có ý nghÄ©a hÆ¡n.

HÆ¡n nữa, chín người mười ý. Tâm ý con người thay đổi phức tạp, biểu hiện thất thường, nhÆ°ng khi nghÄ© lại, lắng lại rồi thì ai cÅ©ng biết sá»­a sai, hÆ°á»›ng đến chất người vốn hiền hiện. CÅ©ng nhÆ° dọn má»™t bàn cà-phê vá»›i nhiều loại ly tách khác nhau. Nếu người chỉ chuá»™ng hình thức ly tách bên ngoài thì biết rằng, người ấy chÆ°a biết thưởng thức cà-phê. Nếu người sành Ä‘iệu thì chỉ chọn ly cà-phê nào có hÆ°Æ¡ng vị hảo hạng. CÅ©ng thế, chúng ta nên uống cà-phê chứ đừng uống ly tách, phải nhìn vào bản chất hiền thiện vốn sẵn của má»—i người để thông cảm và sống vá»›i nhau chứ đừng cố chấp nhìn vào những sai sót nhất thời bên ngoài rồi khinh thường, chia rẻ, khiến cho cuá»™c sống trở nên phức tạp, Ä‘au khổ.

Tại má»™t vùng đất vừa má»›i chuyển đến ở, mọi người xung quanh chÆ°a hiểu và thông cảm cho nên có người thường làm khó quý thầy. Có những Ä‘iều mình Ä‘úng, nhÆ°ng người ta vẫn cứ la rầy ép mình. Trong mọi tình huống Ä‘úng hay sai, quý thầy đều ngoan ngoãn xin lá»—i. Đôi khi quý thầy mang quà đến biếu chỉ để được xin lá»—i rồi thôi, không có Ä‘iều kiện gì cả. Nhiều lần nhÆ° thế, không ai chịu nổi cách hành xá»­ của quý thầy. Mọi người cho rằng làm nhÆ° thế thì người khác họ cho là nhu nhược nên lấn hiếp mình mãi. Quý thầy chỉ cười mà không nói gì. Cho đến bây giờ, chính những người Ä‘ó là người thông cảm, thân mật và hết lòng há»— trợ quý thầy. Vì sao? Nếu chúng ta quan trọng quá mọi thứ và hành xá»­ theo sá»± Ä‘úng sai bên ngoài thì chỉ là cãi vã, trừng phạt lẫn nhau, không có ý nghÄ©a gì cả. NhÆ°ng quý thầy xem nhẹ mọi thứ kia mà nhìn vào lòng người Ä‘ang bị ngủ quên sâu thẳm bên trong để khÆ¡i gợi cho nó thức giấc, sống dậy. Má»—i má»™t lần xin lá»—i là má»™t lần làm cho lòng người chùn lại, nhiều lần xin lá»—i sẽ khiến lòng con người ta nghÄ© lại. Là con người thì khi nghÄ© lại, ai cÅ©ng cảm thấy xốn xang, ngay Ä‘ó lòng nhân, chất của con người được khÆ¡i dậy. Khi chất người đủ lá»›n thì tá»± nhiên con người ta ngoan hiền, dá»… thÆ°Æ¡ng thôi. Đức Khổng tá»­ nói: “Phi trắc ẩn chi tâm, phi nhÆ¡n giả.” Không có lòng trắc ẩn thì không phải là người. Là con người thì ai cÅ©ng có lòng trắc ẩn. Má»™t người dù ác đến Ä‘âu, nhÆ°ng cÅ©ng có lúc nghÄ© lại rồi cảm thấy khó chịu trong lòng, Ä‘ó là chất người. Có người ban ngày không kịp tỉnh táo suy xét, lỡ làm những Ä‘iều không nên, Ä‘êm về gẫm lại cảm thấy xốn xang, Ä‘ó là chất người. Chúng ta nên khai thác tính người thì được sống vá»›i nhau an lành, tốt đẹp. Nếu cứ chọc cho người khác bá»±c tức, căm hận… Ä‘ó là khai thác tính thú trá»—i dậy thì đừng trách người ta sao mà quá ác. Bởi chúng ta khai thác thú tính thì phải hứng chịu sá»± phản ứng của thú thôi. Hằng ngày quý vị phải tiếp xúc vá»›i rất nhiều tình huống khác nhau, nếu quý vị thá»­ lắng tâm mình lại, đừng vá»™i vàng hấp tấp quá, đừng phán Ä‘oán nhanh quá, nên tôn trọng sá»± thanh thản và sáng suốt ở tâm hồn, xem nhẹ mọi thứ Ä‘úng sai, hÆ¡n thua, phải trái bên ngoài, không nhìn thiển cận quá, nên trông xa nhìn rá»™ng, khéo hành xá»­ nhẹ nhàng, nhắm đến hiệu quả chắc thật lâu bền hÆ¡n, chúng ta sẽ khÆ¡i gợi được tính nhân nÆ¡i mọi người. Có vậy, cuá»™c đời này sẽ được mát mẻ, nhẹ nhàng, thanh thoát lạ thường lắm.

Có người nói, mình làm nhÆ° thế nhỡ người kia không biết mà họ cứ làm tá»›i hoài thì phải làm sao? Quý thầy nói, Ä‘ó là quý vị còn quan trọng mọi thứ Ä‘úng sai, phải trái, hÆ¡n thua bên ngoài quá nên má»›i trông chờ người ta hiểu mình. Thá»­ nghÄ© khi già yếu nằm trên giường bệnh, những thứ kia có sá»­ dụng vào Ä‘âu được không? Có còn giá trị gì không? Người ta có hiểu hay không hiểu mình thì họ cÅ©ng không gánh bá»›t phần nào sá»± Ä‘au Ä‘á»›n nhọc nhằn cho mình. NhÆ°ng nếu hằng ngày quý vị nhường nhịn được thì tâm hồn mình dá»… trở nên thanh thản, nhẹ an. Chính tâm Ä‘ó má»›i cứu được mình lúc này. Biết vậy, chúng ta không cần những thứ bên ngoài Ä‘ó nữa thì mong người ta hiểu mình làm gì. HÆ¡n nữa, là con người thì ai rồi cÅ©ng có lúc nghÄ© lại cho nên sẽ có lúc người ta nhận ra thôi. Nếu chÆ°a nhận ra thì cho họ má»™t thời gian nữa chứ đừng ép người ta phải hiểu mình sá»›m quá sẽ mất hết ý nghÄ©a. Có những Ä‘iều bị oan, nếu chúng ta minh oan liền thì họ chỉ xin lá»—i rồi thôi. NhÆ°ng nếu quý vị cứ vui vẻ bình thường nhÆ° vậy, không cần minh oan, không cần người ta hiểu mình. Má»™t thời gian khá dài, tình cờ họ phát hiện ra là Ä‘ã hiểu lầm mình, lúc ấy sẽ ân hận, cảm phục và họ muốn sống tốt để bù đắp lại cho mình thật nhiều mà cÅ©ng không thấy xứng ý. NhÆ° vậy không có giá trị hÆ¡n sao? Trong khoảng thời gian bị oan Ä‘ó là chúng ta Ä‘ang cho họ vay giá trị. Khi phát hiện ra thì chúng ta được lời rất nhiều. Vậy thì hôm nay người ta chÆ°a hiểu, ngày mai họ sẽ hiểu. Ngày mai chÆ°a hiểu thì tháng sau sẽ hiểu. Tháng sau chÆ°a hiểu thì năm sau sẽ hiểu. Năm sau không hiểu thì đời sau sẽ hiểu. Đời sau không hiểu nữa thì đến khi thành Phật rồi họ cÅ©ng sẽ nhận ra thôi, không có vị Phật nào mà không nhận ra tất cả mọi Ä‘iều cả. Cho vay càng lâu thì giá trị càng lá»›n, là người có nghị lá»±c và trí tuệ, biết sống, biết nhường nhịn và thông cảm cho mọi người thì có gì phải giành phần thắng về mình? Không cần người ta phải hiểu mình làm gì nữa.

 

6.CHIẾN THẮNG ĐÍCH THá»°C.

Thế gian ai cÅ©ng thích giành phần thắng về mình. Khi được chiến thắng thì huênh hoang, phấn khởi, khi thất bại thì chán nản, ê chề. CÅ©ng vì giành chiến thắng theo kiểu cÆ°Æ¡ng mà không biết nhu này cho nên dá»… có sá»± không vui vá»›i nhau, ngày càng Ä‘ánh mất lòng nhân trong tâm hồn hồi nào không rõ. Lòng nhân mất thì tâm hồn cÅ©ng mất. Sống không tâm hồn, chỉ là má»™t cuá»™c sống thá»±c vật, không có lẽ sống.

Hằng ngày anh giành chiến thắng, tôi sẵn sàng nhường cho anh, tôi chỉ lặng thầm làm việc có ý nghÄ©a cho mình và người, có ích cho xã há»™i, không so sánh thắng bại vá»›i ai cả. Được chiến thắng, anh ta hiêu hiêu tá»± đắc, vênh váo nghênh ngang, tỏ ra anh hùng cái thế, mạnh mẽ vô song. Đến khi gặp chuyện không may và phải thất trận, anh ta chán nản yếu xìu nhÆ° cọng bún thiu, không còn sống nổi. Nếu thật sá»± là mạnh mẽ anh hùng, sao lúc này không dám anh hùng mà Ä‘ánh mất hết hào khí của mình Ä‘i Ä‘âu hết? NhÆ° thế có thá»±c sá»± là anh hùng chÆ°a hay chỉ là anh hùng rÆ¡m, chỉ bùng cháy nhất thời rồi vụt tắt, trống phá»™c không có gì chắc thật? Họ chỉ sống được trong hoàn cảnh thuận lợi, thành công mà không sống nổi khi công không thành, danh không toại. NhÆ°ng cuá»™c đời Ä‘âu phải bao giờ cÅ©ng trải nhung thảm để Ä‘ón mọi người?

Chúng ta thường nghe nói: “Cạn sòng má»›i biết rô trê”. Khi mặt nÆ°á»›c đầy, hồ trở nên trong trẻo mát mẻ. Chú cá nào cÅ©ng tranh nhau táp mống, tá»± đắc, anh hùng. Gặp trời khô hạn, nÆ°á»›c hồ cạn kiệt, Ä‘ó Ä‘ây còn vài vÅ©ng nÆ°á»›c chân trâu. Lúc này những chú đắc thắng lòng tong kia phÆ¡i thây chết sạch. Loài còn lại chỉ là những chú cá rô, cá trê vốn sống lặng thầm dÆ°á»›i bùn. Trên đời này có không ít người bao giờ cÅ©ng chỉ biết nghÄ© về mình, không biết đến người khác nên luôn tranh giành, tá»± cao, đắc thắng. Kết quả là họ chỉ sống được trên hoàn cảnh thuận lợi được thắng. Khi bị nghịch cảnh thì họ buồn khổ ê chề, không còn sức sống, không muốn sống nữa. Đó chỉ là loài lòng tong chỉ đắc thắng được khi nÆ°á»›c mát, đến khi nÆ°á»›c cạn chúng phải bị chết phÆ¡i thây. Có những người sống rất bình dị, nhẹ nhàng, nhu nhuyến, biết quan tâm người, biết nhường nhịn người khác, tá»± tâm lặng thầm nuôi chí phấn đấu theo lý tưởng mình Ä‘ã chọn. Khi thuận duyên họ cÅ©ng thắng lợi bình thường nhÆ° bao nhiêu người khác. Khi gặp cảnh nghịch thì họ lại hào hùng hÆ¡n bao giờ cả. Người nhÆ° vậy má»›i làm được vị tÆ°á»›ng trên cả trận thắng lẫn cả trận bại. Chúng ta thường chỉ làm được vị tÆ°á»›ng trên trận thắng mà ít có ai làm được má»™t vị tÆ°á»›ng khi bại trận. Là má»™t vị tÆ°á»›ng hào hùng thật sá»± thì dù có thắng trận hay bại trận gì, chí khí hào hùng của họ vẫn không đổi, Ä‘ó má»›i Ä‘ích thá»±c là chí khí của má»™t vị tÆ°á»›ng. Đằng này khi thuận thì anh hùng cái thế, lấn lÆ°á»›t mọi người, khi nghịch thì chán mỏi ê chề, không chút nhuệ khí, Ä‘ó chỉ là anh hùng rÆ¡m, xứng Ä‘áng cho chúng ta bắt chÆ°á»›c theo sao?

Cô con gái hay than thở vá»›i cha, sao bất hạnh này vừa Ä‘i qua thì bất hạnh khác Ä‘ã vá»™i ập đến vá»›i mình và cô không biết phải sống thế nào. Có những lúc quá mệt mỏi vì vật lá»™n vá»›i cuá»™c sống. Cô Ä‘ã muốn chối bỏ cuá»™c đời đầy trắc trở này.

Cha cô vốn là má»™t đầu bếp. Má»™t lần nghe con gái than thở, ông dẫn xuống bếp, bắt ba nồi nÆ°á»›c lên lò và để lá»­a thật to. Khi ba nồi nÆ°á»›c sôi, ông lần lượt cho cà rốt, trứng và hạt cà phê vào từng nồi riêng rồi lại để chúng tiếp tục sôi, lặng lẽ không nói má»™t lời. Người con gái sốt ruá»™t không biết cha mình định làm gì. Lòng cô đầy phiền muá»™n mà ông lại thản nhiên, nhẹ nhàng Ä‘un nấu.

Ná»­a giờ sau người cha tắt bếp, lần lượt múc cà rốt, trứng và cà phê vào từng tô khác nhau. Ông bảo con gái dùng thá»­ cà rốt. “Mềm lắm cha ạ!”, cô gái Ä‘áp. Sau Ä‘ó ông bảo con bóc trứng và dùng thá»­ cà phê. Cô gái cau mày vì cà phê đậm và đắng.

- Điều này nghÄ©a là gì vậy cha? – Cô gái hỏi.

- Ba loại thức ăn này đều gặp phải má»™t nghịch cảnh nhÆ° nhau là nÆ°á»›c sôi 100 Ä‘á»™ C. Tuy nhiên má»—i thứ lại phản ứng thật khác. Cà rốt khi chÆ°a chế biến thì cứng và trông rắn chắc, nhÆ°ng sau khi luá»™t sôi chúng trở nên rất mềm. Còn trứng lúc chÆ°a luá»™t rất dá»… vỡ, chỉ có má»™t lá»›p vỏ mỏng bên ngoài bảo vệ chất lỏng bên trong. Sau khi qua nÆ°á»›c sôi, chất lỏng bên trong trở nên đặc và chắc hÆ¡n. Hạt cà phê thì thật kỳ lạ, sau khi sôi, nÆ°á»›c của chúng trở nên rất đậm Ä‘à.

Người cha quay sang hỏi cô gái:

- Còn con? Con sẽ là loại nào khi gặp phải nghịch cảnh? Con sẽ nhÆ° cà rốt, bề ngoài tưởng rất cứng cáp, nhÆ°ng chỉ vá»›i má»™t chút Ä‘au Ä‘á»›n, bất hạnh Ä‘ã trở nên yếu Ä‘uối chẳng còn chút nghị lá»±c? Con sẽ là quả trứng, khởi đầu vá»›i trái tim mỏng manh và tinh thần dá»… đổi thay. NhÆ°ng sau má»™t lần tan vỡ sẽ chín chắn và cứng cáp hÆ¡n? Hay là má»™t tách cà-phê, nÆ°á»›c càng sôi thì vị nó càng đậm đặc.

Cuá»™c sống không thiếu những người họ cảm thấy cuá»™c đời này lý thú và ý vị hÆ¡n khi vượt qua cảnh nghịch, biết đứng dậy sau khi bị trượt ngã. Con người chúng ta ai cÅ©ng tham sống sợ chết. NhÆ°ng khi má»™t người Ä‘òi tá»± tá»­ thì biết Ä‘ang gặp những trắc trở quá sức chịu Ä‘á»±ng của họ rồi. Lúc này đầu óc Ä‘ang căng thẳng và không còn chá»— trống để nghe triết lý gì khúc chiết cao siêu hÆ¡n. Nếu người cha nghe con nói vậy liền nóng lòng gọi lại xổ ra má»™t lô triết lý mà không hiểu được cảm giác của con lúc Ä‘ó là gì thì có phải là làm cho con mình căng thẳng và trầm trọng hÆ¡n không? Thật may mắn cho cô gái này Ä‘ã có má»™t người cha khá đặc biệt. Khi nghe con nói, ông không quan tâm, xem nhÆ° chÆ°a nghe thấy gì, chỉ là lặng lẽ gọi con vào bếp làm má»™t công việc hết sức bình thường vá»›i má»™t phong thái nhẹ nhàng, thanh thoát, gần gÅ©i. Chính phong thái Ä‘ó Ä‘ã tạo khoảng không để cho con trông chờ, Ä‘ã xoa dịu tâm hồn người con. TrÆ°á»›c phong thái nhẹ nhàng và khoảng không lặng lẽ kia, cô gái Ä‘ã lặng người lại, những căng thẳng tá»± dÆ°ng rÆ¡i rá»›t. Ngay Ä‘ó, nhá»±a sống, sinh khí bắt đầu nhen nhúm trở lại, người cha chỉ cần khéo léo khÆ¡i gợi, cô ta liền tỉnh má»™ng, phấn phát tinh thần vÆ°Æ¡n lên khỏi những trắc trở kia ngay. Hằng ngày anh hùng, thành đạt được thì bây giờ cÅ©ng phải là quả trứng hay hạt cà-phê chứ không lẽ lại là củ cà-rốt thì yếu hèn quá. Bỏ qua mọi thứ, sống tốt vÆ°Æ¡n lên. Biết bằng lòng và vÆ°Æ¡n lên bằng những gì trong tầm mình có được, cuá»™c sống sẽ trở nên sinh Ä‘á»™ng, lạc quan, yêu đời vô cùng.

 

7. MỌI THỨ TỪ NHÂN DUYÊN, DO DUYÊN MÀ CÓ.

Tất cả chúng ta có mặt vá»›i nhau ở Ä‘ây không phải tá»± nhiên mà do có nhân duyên vá»›i nhau nhiều đời nên nay má»›i gặp. Có người mình chÆ°a bao giờ biết, nhÆ°ng vừa gặp thì thấy thân thiện, quen quen, nhÆ° Ä‘ã gặp ở Ä‘âu rồi. Có người vừa má»›i gặp là Ä‘ã thấy ghét. Đó là dấu hiệu cho thấy mình Ä‘ã có duyên vá»›i nhau từ nhiều kiếp trÆ°á»›c, bây giờ má»›i gặp lại Ä‘ây. Người mình từng mang Æ¡n thì vừa trông thấy liền cảm mến. Người Ä‘ã tạo oán thì trông thấy liền bá»±c mình. Con người chúng ta do tạo các nhân duyên thiện ác lẫn lá»™n nên sanh ra ở cõi ta bà phải kham nhẫn này. Từ duyên mà lại, cÅ©ng từ duyên mà tan. Đủ duyên thì còn, hết duyên thì hết. Khi nhân duyên còn thì có phá phách cỡ nào cÅ©ng không hỏng được, khi duyên hết rồi thì có níu kéo kiểu nào cÅ©ng bị rã tan.

Chúng ta vẫn thường thấy có nhiều gia Ä‘ình có con rất ngoan và giỏi, nhÆ°ng sống vá»›i mình chÆ°a được bao nhiêu thì chia tay cõi đời, bố mẹ buồn khóc mãi khó nguôi dứt. Nếu nhìn cho kỹ thì sẽ thấy người ra Ä‘i không phải là xấu số. NhÆ° người có Ä‘iều kiện túng thiếu thì phải sống ở vùng nông thôn, người nào có Ä‘iều kiện hÆ¡n thì sống ở thành thị. NhÆ°ng không phải cố định người sống ở nông thôn là phải sống ở đấy suốt đời. Nếu người ấy làm ăn khá giả, đầy đủ trình Ä‘á»™ năng lá»±c thì người ta sẽ phải rời nông thôn để lên thành thị tiến thân. CÅ©ng thế, thông thường chúng ta do tạo tác các nghiệp thiện ác lẫn lá»™n nên má»›i sanh ra ở cõi người. Nếu phÆ°á»›c đức nhiều hÆ¡n thì sẽ từ giã cõi người và Ä‘i sang má»™t thế giá»›i khác tÆ°Æ¡ng ứng vá»›i phÆ°á»›c nghiệp của mình. Người con kia khi má»›i sinh ra Ä‘ã ngoan giỏi hÆ¡n người khác rồi, Ä‘ó là do phÆ°á»›c lành vị Ä‘ó hÆ¡n những người bình thường khác, nhÆ°ng do má»™t chút duyên thừa nên phải ghé tạm qua cõi người làm con trong gia Ä‘ình mình má»™t thời gian ngắn thôi. Khi hết nghiệp cõi này, phÆ°á»›c của vị Ä‘ó cao hÆ¡n thì cõi người không phải là nÆ¡i vị Ä‘ó dừng ở nữa nên phải chia tay gia Ä‘ình mình để Ä‘i sang má»™t thế giá»›i khác thích hợp hÆ¡n. NhÆ° vậy, vị ấy có duyên và chỉ ghé qua vá»›i mình trong má»™t thời gian ngắn rồi phải Ä‘i chứ Ä‘âu phải là cái gì của mình và phải ở mãi vá»›i mình được. Vậy mà chúng ta lại sanh tình chấp cho Ä‘ó là con mình thật, là sở hữu của mình nên khi nó chia tay thì áo não âu sầu. Nó Ä‘ang Ä‘i sang má»™t thế giá»›i thích hợp vá»›i phÆ°á»›c của nó lá»›n hÆ¡n, sung sÆ°á»›ng hÆ¡n, còn mình ở Ä‘ây phÆ°á»›c đức không bằng nó mà lại khóc cho nó, nhÆ° vậy có nghịch lý không? Nó Ä‘i đến má»™t nÆ¡i sung sÆ°á»›ng hÆ¡n thì lẽ ra nó phải cảm thÆ°Æ¡ng mình má»›i phải. Mình khổ hÆ¡n nó thì chính mình má»›i là người Ä‘áng thÆ°Æ¡ng. Vậy mà không biết thÆ°Æ¡ng để lo cho mình, trở ngược lại Ä‘i thÆ°Æ¡ng hại cho má»™t người sung sÆ°á»›ng hÆ¡n, gẫm lại má»›i thấy vô lý, chÆ°a chắc vị Ä‘ó Ä‘ã còn duyên cần tình thÆ°Æ¡ng của mình nữa. NhÆ° gia Ä‘ình nọ má»›i làm thẻ ATM (thẻ tín dụng ngân hàng), không biết từ Ä‘âu bá»—ng dÆ°ng trong tài khoản mình có được năm tá»·. Vui mừng há»›n hở, chuẩn bị Ä‘ãi tiệc ăn mừng thì ngân hàng đến xin lại số tiền Ä‘ó, vì có người ghi lá»™n số tài khoản chuyển nhầm vào tài khoản của mình. Thế là chúng ta iu xìu buồn bã, vô lý không? Số tiền năm tá»· Ä‘ó nó chỉ là má»™t sá»± chuyển nhầm, nó chỉ có duyên vá»›i mình trong má»™t thời gian ngắn rồi phải Ä‘i đến Ä‘úng nÆ¡i của nó, vậy mà mình lại chấp cho là của mình rồi buồn. Người con kia cÅ©ng thế, nó chỉ có duyên vá»›i mình trong má»™t khoảng ngắn rồi nó phải Ä‘i theo đường của nó thôi, Ä‘âu phải thật của mình? Vậy mà khi má»›i vào nhà mình má»™t thời gian thì chấp cho là con của tôi cho nên khi nó ra Ä‘i thì tôi Ä‘au khổ. Đó là do chấp mà phải chịu khổ má»™t cách Ä‘áng thÆ°Æ¡ng. Tất cả những duyên khác cÅ©ng vậy, vợ chồng, bè bạn, người thân, của cải vật chất, nhà cá»­a… tất cả đều từ nhân duyên mà có. Đủ duyên thì còn, hết duyên thì nó chia tay. Nó là duyên trần chứ không phải thật của mình, mình không bỏ nó thì có ngày nó cÅ©ng bỏ mình. Mình không tập bá»›t dính mắc, lìa dần nó, cho đến khi nó bỏ ra Ä‘i thì chúng ta phải khổ thôi. Nên thấy rõ mọi thứ do duyên để bá»›t dính mắc, không sở hữu, không sai lầm và không có những ná»—i khổ Ä‘áng thÆ°Æ¡ng cho mình nữa. Xin trích dẫn má»™t Ä‘oạn văn sÆ°u tầm mà không rõ tác giả để quý vị thấy thêm:

“Sau cÆ¡n mÆ°a vào ngày xuân hôm ấy, bạn tôi ngỏ lời từ giã. Tôi kiên quyết Ä‘òi tiá»…n Ä‘Æ°a bạn ra đến trạm xe. Bạn Ä‘ã ngăn tôi lại:

- Dù có tiá»…n Ä‘Æ°a người khác Ä‘i cả ngàn dặm, nhÆ°ng cuối cùng rồi cÅ©ng phải cách biệt, chia tay. Dù thế nào Ä‘i nữa thì bạn cÅ©ng chỉ có thể Ä‘Æ°a tôi Ä‘i chỉ má»™t Ä‘oạn đường. Thôi thì chỉ Ä‘Æ°a tôi đến cá»­a là ngừng bÆ°á»›c nhé!

Tôi Ä‘ành tôn trọng ý kiến bạn.

Má»—i con người đều chỉ có thể giúp được má»™t giai Ä‘oạn trong cuá»™c sống của người khác. Điều luôn luôn chắc chắn là chỉ có thể Ä‘i cùng vá»›i người khác để tiá»…n Ä‘Æ°a má»™t Ä‘oạn đường!

Bạn thÆ°Æ¡ng yêu cha mẹ mình, hy vọng họ sống lâu trăm tuổi. NhÆ°ng trong lúc  bạn Ä‘ang rất hiếu thuận vá»›i cha mẹ, thì họ cÅ©ng sẽ rời xa trÆ°á»›c mặt bạn, bạn cÅ©ng chỉ có thể Ä‘i cùng cha mẹ mình duy chỉ má»™t Ä‘oạn đường mà thôi!

Bạn yêu thÆ°Æ¡ng con cái của mình Æ°? Từng giờ từng khắc bạn mong rằng mình có thể ngăn gió chắn mÆ°a cho chúng. Vậy mà tuổi bạn Ä‘ang lá»›n lên từng ngày. Rồi cÅ©ng có má»™t ngày, trÆ°á»›c mặt các con, bạn cÅ©ng phải bỏ chúng mà Ä‘i. Bạn chỉ có thể cùng Ä‘i vá»›i con cái chỉ có má»™t Ä‘oạn đường!
Bạn có cô bạn đời tâm đầu ý hợp, nhÆ°ng hai mÆ°Æ¡i mấy năm trÆ°á»›c cô ấy thuá»™c về cha mẹ cô, vài mÆ°Æ¡i năm sau cô ấy cÅ©ng bị con cái, vận mệnh mà chia cách. Và bạn cÅ©ng chỉ có thể Ä‘i cùng vá»›i cô chỉ má»™t Ä‘oạn đường!

Bạn xem trọng tình nghÄ©a bạn bè, nhÆ°ng nếu không phải bạn bè lìa xa bạn, thì chính bạn cÅ©ng sẽ phải lìa xa bạn bè. Bạn chỉ có thể cùng Ä‘i vá»›i bằng hữu má»™t Ä‘oạn đường thôi! CÅ©ng vì chỉ có thể cùng Ä‘i vá»›i nhau má»™t Ä‘oạn đường, nên bạn càng thêm trân trọng quí mến những gì mình Ä‘ang có.

Lúc người ta cÆ¡ nhỡ Ä‘ói rách, sá»± quan tâm của bạn nên trở thành má»™t quả táo ngọt ngào. Lúc người ta giá rét, sá»± giúp đỡ của bạn nên biến thành má»™t chiếc áo bông. Lúc người ta vui vẻ hạnh phúc, nụ cười của bạn Ä‘áng lẽ nên vui tÆ°Æ¡i, sáng lạn nhất. Lúc người ta gặp chuyện thÆ°Æ¡ng tâm, sá»± vá»— về an ủi của bạn Ä‘áng lẽ nên thật là chân thành thiết tha má»›i phải... Cuá»™c đời vốn dÄ© lập Ä‘i lập lại những định luật. Ban Ä‘êm thì có thể vì việc thêm vào cái lồng lá»­a để có được ánh sáng. Việc đẩy lùi tuyết lạnh không vì sá»± tham dá»± của gió lạnh mà hóa thành ấm áp.

Bởi vì chỉ có thể cùng người ta Ä‘i chỉ má»™t Ä‘oạn đường, nên bạn cÅ©ng cần học cách từ bỏ. Cha mẹ chỉ có thể vá»— về nuôi nấng bạn trưởng thành, nhÆ°ng không nên kỳ vọng cha mẹ là cây gậy vÄ©nh viá»…n để có thể chống đỡ toàn bá»™ cuá»™c đời bạn. Con cái cÅ©ng chỉ cùng liên quan huyết nhục vá»›i bạn chứ không phải là vật  phẩm phụ thuá»™c của bạn. Bạn cần phải biết tôn trọng sá»± lá»±a chọn cuá»™c đời của chúng. Vợ con vì bạn mà cung phụng, nhÆ°ng sinh mệnh của cô không phải là vật phẩm thế chấp, nên dành cho cô những khoảng không gian thoáng Ä‘ãng cần thiết. Bằng hữu có thể cho bạn sá»± ấm áp, nhÆ°ng loại ấm nồng này là loại tình cảm mở, bạn không thể cưỡng hành Ä‘á»™c chiếm tình hữu nghị của người khác...

Bạn chỉ là người khách qua đường trong cuá»™c đời của người khác, chỉ có thể cùng người khác Ä‘i cÅ©ng chỉ má»™t Ä‘oạn đường đời. Điều Ä‘ó chính là tính hữu hạn mà bạn cho được người khác, vậy thì làm sao có thể mong cầu người khác cho Ä‘i sá»± vô hạn được?”

Mười năm, hai mÆ°Æ¡i năm hay má»™t trăm năm của má»™t đời người, cÅ©ng chỉ là má»™t Ä‘oạn đường. Chúng ta chỉ có thể có duyên cùng Ä‘i vá»›i nhau chỉ má»™t Ä‘oạn nào Ä‘ó thôi, đừng nhầm lẫn cố chấp, sở hữu. Khoảnh khắc hiếm hoi nào còn duyên, có được, chúng ta nên quan tâm, cho ra hÆ¡n là nghÄ© người khác phải tuân thủ theo kiểu của mình. NhÆ° thế, sẽ không bị nhận hiểu sai lầm, biết tôn trọng và giúp đỡ người khác, Ä‘Æ°a đến má»™t cuá»™c sống tích cá»±c, vui tÆ°Æ¡i, không làm khổ mình và người.

 

8. ĐỪNG GIẾT BỚT CUỘC ĐỜI MÌNH.

Cuá»™c sống của má»™t đời người Ä‘a số phải Ä‘i làm việc hết tám giờ đồng hồ trong má»™t ngày Ä‘êm. Khi phải Ä‘i làm kiếm sống, chúng ta thường có tâm niệm vì kế mÆ°u sinh, vật lá»™n vá»›i cuá»™c sống, Ä‘i làm công tác để kiếm tiền nên coi việc làm nhÆ° là má»™t cá»±c hình Ä‘è nặng lên Ä‘ôi vai, không có gì sung sÆ°á»›ng cả. Sáng đến công sở làm việc và trông chờ chiều hết giờ cho rồi để về nhà Ä‘oàn tụ gia Ä‘ình, Ä‘i phố mua sắm… Thấy công việc là má»™t Ä‘iều bất đắc dÄ© phải làm chứ không có gì thích thú, trông chờ hết giờ làm việc cho rồi, tức là chúng ta Ä‘ã giết chết tám tiếng đồng hồ, chúng ta không được sống trong khoảng má»™t phần ba thời gian của ngày Ä‘ó. Cho đến cuối đời cá»™ng lại thì quý vị Ä‘ã Ä‘ánh mất Ä‘i má»™t phần ba sá»± sống, chỉ sống được hai phần ba của cuá»™c đời, có lãng phí không?

Có nôn nóng vá»™i vàng hay không thì cÅ©ng phải hết thời gian làm việc má»›i được ra về. Có trông chờ cho hết thời gian hay không thì đồng hồ vẫn cứ trôi đều chứ nó không chạy nhanh hÆ¡n nhÆ° ý mình được. Có khi vì sá»± trông chờ khiến chúng ta cảm thấy thời giờ trôi chậm và dài hÆ¡n. Thay vì trông chờ cho hết giờ thì quý vị thá»­ tìm lấy niềm vui ngay chá»— Ä‘ang làm việc. Là má»™t Bác sÄ© chỉ cần thấy rằng, là con người ai cÅ©ng sẽ có lúc phải bệnh. Mình được may mắn không bệnh, có khả năng, có Ä‘iều kiện chữa trị cho người bệnh thì sung sÆ°á»›ng hÆ¡n là phải nằm bệnh rồi. Biết rằng, người bệnh bao giờ cÅ©ng Ä‘au Ä‘á»›n, nhọc nhằn, khổ sở. Nếu mình bị bệnh thì cÅ©ng phải chịu những thứ Ä‘au Ä‘á»›n giống hệt nhÆ° mọi người thôi… Chúng ta đặt mình vào trạng thái của người khác để cảm thông thì không những trị được căn bệnh cho họ mà còn trị luôn cả tâm lý bệnh cho mọi người, khiến họ yên tâm, không có cảm giác bệnh để Ä‘iều trị, bệnh sẽ mau lành. Được nhÆ° vậy là chúng ta Ä‘ã làm việc vá»›i má»™t tinh thần cởi mở, nhẹ nhàng, rất vui. TÆ°Æ¡ng tá»±, công việc nào quý vị cÅ©ng biết tìm niềm vui nhÆ° vậy thì chúng ta có được niềm vui ngay chá»— mình Ä‘ang sống, Ä‘ang làm. Mình vui, mọi người được vui, cuá»™c sống trở nên ý vị, thích thú biết mấy! Bất cứ lúc nào, ở bất cứ nÆ¡i Ä‘âu, làm bất cứ công việc gì mình cÅ©ng được vui, luôn luôn được vui. Vậy là má»™t ngày mình được vui, được sống trọn vẹn. Cứ nhÆ° thế suốt cuá»™c đời mình, quý vị Ä‘ã sống có ý nghÄ©a trọn vẹn, không lúc nào bị giết chết cả.

Nếu thấy công việc là má»™t cá»±c hình, nôn nóng mong về để thoát ra khỏi công ty thì trong thời gian ở Ä‘ó rất dá»… bá»±c bá»™i. Há»… ai đụng tá»›i là nẩy lá»­a liền. Nếu giận dữ hÆ¡n người khác thì bị người Ä‘ó oán thù, mình cÅ©ng khó được yên. Nếu sân mà không hÆ¡n được người thì bá»±c bá»™i, chán nản. Sống không an ổn, lúc buồn bá»±c, chán nản, sân si, khoảnh khắc ấy bị đốt cháy giết chết đời mình, Ä‘ó là Ä‘ang sống mà không được sống trọn vẹn, là tá»± mình giết chết chính mình má»™t cách Ä‘áng thÆ°Æ¡ng. Nếu biết tìm niềm vui ngay trên công việc thì lòng đầy hoan há»·, thích quan tâm giúp đỡ người khác, chan hòa, cởi mở, vui vẻ, ai cÅ©ng cảm mến. Phút giây an vui là phút giây được sống. Áp dụng sống được nhÆ° vậy là chúng ta được sống trọn vẹn cả cuá»™c đời mình.

 

 

Các bài đã đăng

Thiền với tuổi trẻ

Illegal mix of collations (latin1_swedish_ci,IMPLICIT) and (utf8_general_ci,COERCIBLE) for operation '='
fetch_all(

array (
  0 => '
            select
				advertisment.id,
                advertisment.page_name,
				media.name_1 AS name,
                media.description_1 AS description,
				media.url,
				media.image_url
			from
				media
				inner join advertisment on advertisment.item_id=media.id
			where
                advertisment.page_name="0"
				and advertisment.region = "Quảng cáo phải"  
				and advertisment.start_time<"1526872895" 
				and advertisment.end_time>"1526872895"
				and type="ADVERTISMENT"
                and status != "HIDE"
				and portal_id="#default"
			order by
				advertisment.position DESC
			limit 
				0,5
       ',
)
) at packages/backend/modules/Advertisment/db.php:29,
get_items(
array (
  0 => 'advertisment.page_name="0"',
)
) at packages/backend/modules/Advertisment/forms/list.php:14,
parse_layout(
array (
  0 => 'list',
)
) at packages/backend/modules/ColumnLayout/forms/list.php:8,
on_draw() at cache/pages/chi-tiet.portal=default.cache.php:1852,
run() at index.php:17

Illegal mix of collations (latin1_swedish_ci,IMPLICIT) and (utf8_general_ci,COERCIBLE) for operation '='
fetch_all(

array (
  0 => '
            select
				advertisment.id,
                advertisment.page_name,
				media.name_1 AS name,
                media.description_1 AS description,
				media.url,
				media.image_url
			from
				media
				inner join advertisment on advertisment.item_id=media.id
			where
                advertisment.page_name="chi-tiet"
				and advertisment.region = "Quảng cáo phải"  
				and advertisment.start_time<"1526872895" 
				and advertisment.end_time>"1526872895"
				and type="ADVERTISMENT"
                and status != "HIDE"
				and portal_id="#default"
			order by
				advertisment.position DESC
			limit 
				0,5
       ',
)
) at packages/backend/modules/Advertisment/db.php:29,
get_items(
array (
  0 => 'advertisment.page_name="chi-tiet"',
)
) at packages/backend/modules/Advertisment/forms/list.php:15,
parse_layout(
array (
  0 => 'list',
)
) at packages/backend/modules/ColumnLayout/forms/list.php:8,
on_draw() at cache/pages/chi-tiet.portal=default.cache.php:1852,
run() at index.php:17

Video giới thiệu

Tập:
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
  • 6
  • 7
  • 8
  • 9
  • 10
  • 11
  • 12
  • 13
  • 14
  • 15
  • 16
  • 17
  • 18
  • 19
  • 20
  • 21
  • 22
  • 23
  • 24
  • 25
  • 26
  • 27
  • 28
  • 29
  • 30
  • 31
  • 32
  • 33
  • 34
  • 35

Tìm kiếm

Tin má»›i

Đọc nhiều

Ảnh đẹp

Ảnh đẹp
Ảnh đẹp
Ảnh đẹp
Ảnh đẹp
Ảnh đẹp

Lịch

Thống kê truy cập

  • Lượt truy cập: 03386
  • Đang online: 23